Cái vòng lẩn quẩn loanh quanh
Cái vòng danh lợi xoay quanh cuộc đời
Cái vòng sanh tử luân hồi
Lên lên xuống xuống muôn đời ngàn năm
Vòng này tên gọi loanh quanh
Trầm luân khổ hải xây thành đau thương
Ta đi trong cõi vô thường
Ta về trong cõi đoạn trường nhân sinh
Nếu ta không chịu sửa mình
Đắm chìm danh lợi cái tình nhân gian
Nếu mà ác đức điêu tàn
Chìm sâu địa ngục muôn ngàn năm sau
Sẽ ôm ngàn vạn mối sầu
Lửa thiêu lửa đốt thương đau muôn đời
Còn mà làm thiện ai ơi
Không tu niệm Phật luân hồi ngàn năm
Lên lên xuống xuống địa đàng
Luân hồi tiếp tục trần gian kiếp người
Đau thương tràn ngập muôn đời
Khổ lao vô kể ngập trời thê lương !
Vì đời thường lắm tai ương
Sanh lão bệnh tử đoạn trường khóc la
Khổ đau trong kiếp người ta
Sau cùng rồi cũng chỉ là số không
Đời càng tham vọng mỏng manh
Phù du danh lợi gian manh kiếp người
Phồn vinh giả tạo ai ơi
Hợp tan tan hợp trong đời mà thôi
Vinh hoa phú quý một đời
Kiếp sau địa ngục tả tơi khổ nàn
Tình tiền tội lỗi ngập tràn
Ngày sau quả báo tiêu tan cuộc đời
Đời là nghiệp chướng ai ơi
Trót sinh ra ở trong đời cưu mang
Chỉ là giả tạm trần gian
Chỉ là ảo tưởng địa đàng mơ hoa
Trăm năm trong kiếp ngưới ta
Ráng tu Tịnh Độ Phật Đà sẽ lên
Thế gian cảnh khổ triền miên
Nếu về với Phật ưu phiền sẽ tan
Rồi ta sẽ được mình vàng
Kim thân giống Phật sáng choang rực trời
Gọi là giải thoát ai ơi
Thoát nơi cửa tử về nơi Phật Đàng
Tây Phương cực Lạc vinh quang
Đời đời kiếp kiếp huy hoàng thân ta
Bởi nhờ ân phước Di Đà
Muốn chi có nấy Thích Ca chỉ đường
Nếu ai thức tỉnh Phật Đường
Còn không tỉnh ngộ tai ương phủ đầy
Thời kỳ đại xá ai ai
Gắng công niệm Phật để Ngài độ tha
Ngàn năm nơi cõi Phật Đà
Rong chơi ngày tháng đời ta huy hoàng
Khi ta về đến Tây Phang
An vui hạnh phúc không còn khổ đau
Trần gian kẻ trước người sau
Trăm năm ai cũng đớn đau kiếp người
Sinh ly tử biệt ai ơi
Khóc la inh ỏi ngập trời tang thương
Sanh ra trong cõi đoạn trường
Thế gian là cõi tai ương kiếp người
Nguyện con về với Phật Trời
Để là hạnh phúc muôn đời mai sau
Sẽ không còn nữa khổ đau
Ăn năn giác ngộ sẽ vào Tây Phương
Phật trên cao đó rất thường
Thương con thơ dại đoạn trường thế gian
Phật kêu sám hối ăn năn
Để mà về cõi Phật Đường tương lai !

Thứ Hai, 11 tháng 8, 2014
Chủ Nhật, 10 tháng 8, 2014
VU LAN THÁNG 7
Vu lan tháng bảy đến rồi
Là ngày báo hiếu ơn người Mẹ Cha
Mẹ ơi ngày ấy đã xa
Cha ơi Cha hởi giờ xa ngàn trùng
Thương Cha thương Mẹ vô cùng
Nhớ thương Cha Mẹ ta buồn mình ta
Ta nằm giọt lệ châu sa
Khóc thương cha mẹ chan hòa như mưa
Những ngày thơ ấu đã qua
Bên Cha với Mẹ đậm đà biết bao..!
Là ngày báo hiếu ơn người Mẹ Cha
Mẹ ơi ngày ấy đã xa
Cha ơi Cha hởi giờ xa ngàn trùng
Thương Cha thương Mẹ vô cùng
Nhớ thương Cha Mẹ ta buồn mình ta
Ta nằm giọt lệ châu sa
Khóc thương cha mẹ chan hòa như mưa
Những ngày thơ ấu đã qua
Bên Cha với Mẹ đậm đà biết bao..!
Thứ Bảy, 9 tháng 8, 2014
TÌNH YÊU ƠI
Ta đã yêu và ta đã điên
Ôm bóng trăng xanh rất dịu huyền
Thơ đã hòa tan vào biển rộng
Rồi thành sương khói mộng vô biên !
Ta biết gì đâu biết gì đâu
Đau thương giờ đã chất thành sầu
Tan trong nắng sớm chiều sương nhạt
Trong cõi hoang tàn cuộc bể dâu !
Ta khóc vì ai khóc vì ai
Ngàn năm thi sĩ ngủ trên cây
Để hồn thơ thẩn cùng mây nước
Trong khói sương chiều mưa lá bay !
Sầu nay đã chất cao thành núi
Trong cõi hoang tàn lệ xót xa
Lệ của ngàn năm muôn kiếp trước
Nhớ nhung chi nữa một loài hoa !
Một loài hoa dại giữa ngàn hoa
Một thuở cùng ta quá đậm đà
Giờ đã phai tàn như giấc mộng
Hóa thành chim nhạn đã bay xa !
Chiều lên trên đỉnh hồn hoang dại
Trong cõi tiêu sơ lá rụng đầy
Sầu cạn rồi ai đời lữ thứ
Để hồn thơ lạnh khói sương phai !
Thơ giăng cánh nhạn lướt trời xanh
Ngàn cánh chim trời kêu thất thanh
Trước gió lung linh màu nắng nhạt
Giăng tơ hồng ngọc đẹp như tranh !
Thơ còn bay mãi bởi là thơ
Ta để thơ bay gió mịt mù
Trong khói lam chiều trôi lủ phủ
Giờ còn đâu nữa những chiều mơ !
Ôm bóng trăng xanh rất dịu huyền
Thơ đã hòa tan vào biển rộng
Rồi thành sương khói mộng vô biên !
Ta biết gì đâu biết gì đâu
Đau thương giờ đã chất thành sầu
Tan trong nắng sớm chiều sương nhạt
Trong cõi hoang tàn cuộc bể dâu !
Ta khóc vì ai khóc vì ai
Ngàn năm thi sĩ ngủ trên cây
Để hồn thơ thẩn cùng mây nước
Trong khói sương chiều mưa lá bay !
Sầu nay đã chất cao thành núi
Trong cõi hoang tàn lệ xót xa
Lệ của ngàn năm muôn kiếp trước
Nhớ nhung chi nữa một loài hoa !
Một loài hoa dại giữa ngàn hoa
Một thuở cùng ta quá đậm đà
Giờ đã phai tàn như giấc mộng
Hóa thành chim nhạn đã bay xa !
Chiều lên trên đỉnh hồn hoang dại
Trong cõi tiêu sơ lá rụng đầy
Sầu cạn rồi ai đời lữ thứ
Để hồn thơ lạnh khói sương phai !
Thơ giăng cánh nhạn lướt trời xanh
Ngàn cánh chim trời kêu thất thanh
Trước gió lung linh màu nắng nhạt
Giăng tơ hồng ngọc đẹp như tranh !
Thơ còn bay mãi bởi là thơ
Ta để thơ bay gió mịt mù
Trong khói lam chiều trôi lủ phủ
Giờ còn đâu nữa những chiều mơ !
TRĂNG LẠNH
Trăng nghĩa là trăng của lạnh lùng
Nghĩa là trăng lạnh với mênh mông
Đêm nay chìm đắm trong sương ảo
Trăng của hồn ta trăng nhớ nhung !
Trăng của hồn thơ với nước mây
Để lòng ngơ ngẩn khói sương bay
Và trăng và nước đêm nay lạnh
Trăng của hồn thơ trăng ngất ngây !
Trăng sáng soi hồn thơ thiết tha
Những đêm thu lạnh gió trăng ngà
Hồn ta là cõi trời sương giá
Trong nỗi đau buồn với xót xa !
Lá đã phai tàn ta khát khao
Hồn ta vơ vẩn ở trên cao
Thu ơi đánh thức hồn thơ dậy
Cho cõi lòng ta bớt hận sầu !
Thơ buồn thơ ói mãi ra thơ
Trong bóng hoàng hôn quá mịt mờ
Mà cõi lòng ta nghe giá buốt
Trong chiều thu lạnh khói sương mơ !
Trời ơi thơ khóc ta cùng khóc
Thơ khóc mình ta thơ với ta
Ta khóc trời ơi ta mãi khóc
Một trời thu lạnh gió mưa sa !
Ta khóc vì ai khóc vì ai
Khi ánh trăng lên suối lệ đầy
Suối của ngàn năm còn chảy mãi
Trong hồn thơ thẩn một chiều say !
Ta đã yêu ai ở cuộc đời
Để tình rạng rỡ đến ly bôi
Như mùa thu úa thay màu lá
Nay đã phai rồi em với tôi !
Nghĩa là trăng lạnh với mênh mông
Đêm nay chìm đắm trong sương ảo
Trăng của hồn ta trăng nhớ nhung !
Trăng của hồn thơ với nước mây
Để lòng ngơ ngẩn khói sương bay
Và trăng và nước đêm nay lạnh
Trăng của hồn thơ trăng ngất ngây !
Trăng sáng soi hồn thơ thiết tha
Những đêm thu lạnh gió trăng ngà
Hồn ta là cõi trời sương giá
Trong nỗi đau buồn với xót xa !
Lá đã phai tàn ta khát khao
Hồn ta vơ vẩn ở trên cao
Thu ơi đánh thức hồn thơ dậy
Cho cõi lòng ta bớt hận sầu !
Thơ buồn thơ ói mãi ra thơ
Trong bóng hoàng hôn quá mịt mờ
Mà cõi lòng ta nghe giá buốt
Trong chiều thu lạnh khói sương mơ !
Trời ơi thơ khóc ta cùng khóc
Thơ khóc mình ta thơ với ta
Ta khóc trời ơi ta mãi khóc
Một trời thu lạnh gió mưa sa !
Ta khóc vì ai khóc vì ai
Khi ánh trăng lên suối lệ đầy
Suối của ngàn năm còn chảy mãi
Trong hồn thơ thẩn một chiều say !
Ta đã yêu ai ở cuộc đời
Để tình rạng rỡ đến ly bôi
Như mùa thu úa thay màu lá
Nay đã phai rồi em với tôi !
THƠ LÀ THƠ ĐÓ CỦA NGÀN HOA
Thơ là thơ đó của ngàn hoa
Của bóng hoàng hôn nhạt ánh tà
Của nhớ và thương tình diệu vợi
Trong hồn xa vắng thuở kiêu xa !
Thơ là thơ thẩn để làm thơ
Mà bến tình xưa yêu ngẩn ngơ
Giờ ánh trăng tàn trong cõi mộng
Buồn ơi buồn lắm một chiều mơ !
Thơ thành tơ lụa ngập trần gian
Ta rãi thơ bay với lá vàng
Lá của mùa thu trong nắng sớm
Trong hồn ta đó lúc thu sang !
Thơ tung lá đổ khắp trần gian
Lá đã bay xa tận ngút ngàn
Trong khói lam chiều cao ngất ngưỡng
Mùa thu còn đọng ánh trăng tan...
Trăng ơi trăng hởi thu vàng lá
Lá của mùa thu lá đã tàn
Trên bến Hoàng Hôn ai đứng đợi
Tình xưa như gió thổi mây tan !
Tình là một cõi sầu vô vọng
Trong cõi trần ai vạn kiếp đời
Trong gió trong mây ngàn vạn thuở
Người ta yêu dấu để ly bôi !
Sao trăng tàn tạ để trăng tan
Suối đổ trần ai cõi địa đàng
Suối của tình yêu muôn kiếp trước
Chỉ là mộng mỵ với mơ hoang !
Của bóng hoàng hôn nhạt ánh tà
Của nhớ và thương tình diệu vợi
Trong hồn xa vắng thuở kiêu xa !
Thơ là thơ thẩn để làm thơ
Mà bến tình xưa yêu ngẩn ngơ
Giờ ánh trăng tàn trong cõi mộng
Buồn ơi buồn lắm một chiều mơ !
Thơ thành tơ lụa ngập trần gian
Ta rãi thơ bay với lá vàng
Lá của mùa thu trong nắng sớm
Trong hồn ta đó lúc thu sang !
Thơ tung lá đổ khắp trần gian
Lá đã bay xa tận ngút ngàn
Trong khói lam chiều cao ngất ngưỡng
Mùa thu còn đọng ánh trăng tan...
Trăng ơi trăng hởi thu vàng lá
Lá của mùa thu lá đã tàn
Trên bến Hoàng Hôn ai đứng đợi
Tình xưa như gió thổi mây tan !
Tình là một cõi sầu vô vọng
Trong cõi trần ai vạn kiếp đời
Trong gió trong mây ngàn vạn thuở
Người ta yêu dấu để ly bôi !
Sao trăng tàn tạ để trăng tan
Suối đổ trần ai cõi địa đàng
Suối của tình yêu muôn kiếp trước
Chỉ là mộng mỵ với mơ hoang !
Thứ Năm, 7 tháng 8, 2014
TRÔNG TRỜI TRÔNG NƯỚC TRÔNG MÂY
Trông trời trong nước trong mây
Trông mưa trông nắng trông ngày trong đêm
Trông sao cho lá thu mềm
Cho thơ tình ái bồng bềnh trong trăng
Trần gian là giấc mơ hoang
Chỉ là ảo tưởng địa đàng mà thôi
Bâng khuâng bèo nước xa vời
Nước mây man mác ngàn khơi núi rừng
Chim bay ngàn cánh lưng chừng
Chim cười trong nắng chim mừng trong mây
Trời xanh có khói sương bay
Rừng cây có tuyết sương đầy trên cao
Ngàn thông gió thổi rì rào
Gió phai màu lá thu màu đông sang
Ta đi trong nắng thu vàng
Mà ta cứ ngỡ thiên đàng là đây
Để quên ngày tháng phôi phai
Quên mưa lá rụng tháng ngày thu sang
Ta đi trong cõi địa đàng
Mà ta cứ tưởng Phật Đàng mưa bay
Mưa thu còn lá rụng đầy
Chỉ là những lá mơ phai héo tàn
Thu này ta ngắm dung nhan
Thân tàn ma dại đâu còn như xưa
Còn đâu nữa những ngày thơ
Còn đâu có những chiều mơ xa vời
Đau thương giờ ngập cả trời
Nhớ ai ai nhớ một thời xuân xanh
Tan rồi ngàn giấc mơ lành
Gió ơi lạnh quá tung hoành trời cao
Đêm nghe gió thổi rì rào
Rừng cây xào xạc lao xao gió lùa
Bốn mùa mưa gió gió mưa
Suối mơ đã cạn tình hờ gió bay
Bay như ngàn cánh chim bay
Còn bay bay mãi ngập đầy trần gian
Chim bay về núi xa ngàn
Tình xa diệu vợi mơ màng với trăng
Thơ bay lên tận cung Hằng
Thơ còn bay mãi Thiên Đàng mơ hoa...
Trông mưa trông nắng trông ngày trong đêm
Trông sao cho lá thu mềm
Cho thơ tình ái bồng bềnh trong trăng
Trần gian là giấc mơ hoang
Chỉ là ảo tưởng địa đàng mà thôi
Bâng khuâng bèo nước xa vời
Nước mây man mác ngàn khơi núi rừng
Chim bay ngàn cánh lưng chừng
Chim cười trong nắng chim mừng trong mây
Trời xanh có khói sương bay
Rừng cây có tuyết sương đầy trên cao
Ngàn thông gió thổi rì rào
Gió phai màu lá thu màu đông sang
Ta đi trong nắng thu vàng
Mà ta cứ ngỡ thiên đàng là đây
Để quên ngày tháng phôi phai
Quên mưa lá rụng tháng ngày thu sang
Ta đi trong cõi địa đàng
Mà ta cứ tưởng Phật Đàng mưa bay
Mưa thu còn lá rụng đầy
Chỉ là những lá mơ phai héo tàn
Thu này ta ngắm dung nhan
Thân tàn ma dại đâu còn như xưa
Còn đâu nữa những ngày thơ
Còn đâu có những chiều mơ xa vời
Đau thương giờ ngập cả trời
Nhớ ai ai nhớ một thời xuân xanh
Tan rồi ngàn giấc mơ lành
Gió ơi lạnh quá tung hoành trời cao
Đêm nghe gió thổi rì rào
Rừng cây xào xạc lao xao gió lùa
Bốn mùa mưa gió gió mưa
Suối mơ đã cạn tình hờ gió bay
Bay như ngàn cánh chim bay
Còn bay bay mãi ngập đầy trần gian
Chim bay về núi xa ngàn
Tình xa diệu vợi mơ màng với trăng
Thơ bay lên tận cung Hằng
Thơ còn bay mãi Thiên Đàng mơ hoa...
Thứ Tư, 6 tháng 8, 2014
THẾ THÁI NHÂN TÌNH (THƠ BI HÀI KỊCH)
Yêu là yêu đó để làm thơ
Để nhớ khơi khơi chẳng đợi chờ
Chờ người trong mộng tình yêu ảo
Chỉ là hứa dởm chỉ là mơ !
Trần gian sổ lá với ba que
Là chỉ lừa tôi hết chỗ chê
Lời hứa vừa xong rồi lại nuốt
Làm sao tin được quá ê chề !
Chỉ là mạng ảo chỉ là vui
Cho cõi đời đau bớt ngậm ngùi
Đời nay dối trá không tin được
Là ai ai đó nói yêu tôi !
Sớm nắng chiều mưa một kiếp đời
Chỉ là phỉnh gạt thế mà thôi
Nói xong liền nuốt lời ai hứa
Thói đời là thế bạc như vôi !
Làm sao tin được ở nơi ai
Thế sự trần gian chỉ thở dài
Tôi chán ai ơi tôi đã chán
Chỉ là nói sạo cho qua ngày !
Đời là ảo tưởng tình yêu ảo
Trong kiếp nhân sinh máu lệ tràn
Là kiếp phù du trong cõi thế
Làm sao tin nỗi cõi nhân gian !
Thôi thế là thôi thế thế thôi
Chỉ là đùa giỡn để cho vui
Cái lưỡi không xương gì chẳng được
Nói rồi gió thổi mất đi thôi !
Thế gian kẻ khóc người cười
Sống là phỉnh gạt với đời thế thôi
Chỉ là lừa đảo cho vui
Làm sao tin được trong đời còn ai ?
Buồn lên mạng online
Để nghe thiên hạ thường hay dối lừa
Chỉ là ảo tưởng làm thơ
Cho quên ngày tháng thẫn thờ trôi qua !
CÁI LƯỠI THẾ GIAN
Sợ lắm ai ơi chữ ái tình
Đời không chắc dạ bởi lưu manh
Sống là lừa phỉnh trên trên trần thế
Đâu phải là yêu với thật tình !
Chỉ là lẩn quẩn với quanh quanh
Bởi tánh từ khi lúc mới sanh
Sanh ra là để đi lừa dối
Cong cong quẹo quẹo với loanh quanh !
Chỉ là giả dối phỉnh nhau chơi
Để phỉnh ai ơi để dối đời
Làm sao tin được ai là tốt
Láo khoét cho vui bởi miệng đời !
Đời thường dao búa với gươm đao
Hở hở cầm dao để chém nhau
Vì thế kiếp đời là máu lệ
Nên ta cứ để suối thơ trào !
Sợ lắm con người ở thế gian
Lưỡi không xương đó nói muôn ngàn
Làm sao tin được người nhân thế
Chỉ là dao búa nói phang ngang !
Ôi chỉ là vui với cuộc đời
Giết nhau tàn sát chỉ bằng lời
Lời nói còn hơn dao với búa
Giết người chớp nhoáng dễ như chơi !
Lưỡi là dao búa bởi không xương
Uốn éo thành ra bãi chiến trường
Đời giết nhau chỉ bằng cái lưỡi
Đâm nhau bằng lưởi rất thê lương !
Để nhớ khơi khơi chẳng đợi chờ
Chờ người trong mộng tình yêu ảo
Chỉ là hứa dởm chỉ là mơ !
Trần gian sổ lá với ba que
Là chỉ lừa tôi hết chỗ chê
Lời hứa vừa xong rồi lại nuốt
Làm sao tin được quá ê chề !
Chỉ là mạng ảo chỉ là vui
Cho cõi đời đau bớt ngậm ngùi
Đời nay dối trá không tin được
Là ai ai đó nói yêu tôi !
Sớm nắng chiều mưa một kiếp đời
Chỉ là phỉnh gạt thế mà thôi
Nói xong liền nuốt lời ai hứa
Thói đời là thế bạc như vôi !
Làm sao tin được ở nơi ai
Thế sự trần gian chỉ thở dài
Tôi chán ai ơi tôi đã chán
Chỉ là nói sạo cho qua ngày !
Đời là ảo tưởng tình yêu ảo
Trong kiếp nhân sinh máu lệ tràn
Là kiếp phù du trong cõi thế
Làm sao tin nỗi cõi nhân gian !
Thôi thế là thôi thế thế thôi
Chỉ là đùa giỡn để cho vui
Cái lưỡi không xương gì chẳng được
Nói rồi gió thổi mất đi thôi !
Thế gian kẻ khóc người cười
Sống là phỉnh gạt với đời thế thôi
Chỉ là lừa đảo cho vui
Làm sao tin được trong đời còn ai ?
Buồn lên mạng online
Để nghe thiên hạ thường hay dối lừa
Chỉ là ảo tưởng làm thơ
Cho quên ngày tháng thẫn thờ trôi qua !
CÁI LƯỠI THẾ GIAN
Sợ lắm ai ơi chữ ái tình
Đời không chắc dạ bởi lưu manh
Sống là lừa phỉnh trên trên trần thế
Đâu phải là yêu với thật tình !
Chỉ là lẩn quẩn với quanh quanh
Bởi tánh từ khi lúc mới sanh
Sanh ra là để đi lừa dối
Cong cong quẹo quẹo với loanh quanh !
Chỉ là giả dối phỉnh nhau chơi
Để phỉnh ai ơi để dối đời
Làm sao tin được ai là tốt
Láo khoét cho vui bởi miệng đời !
Đời thường dao búa với gươm đao
Hở hở cầm dao để chém nhau
Vì thế kiếp đời là máu lệ
Nên ta cứ để suối thơ trào !
Sợ lắm con người ở thế gian
Lưỡi không xương đó nói muôn ngàn
Làm sao tin được người nhân thế
Chỉ là dao búa nói phang ngang !
Ôi chỉ là vui với cuộc đời
Giết nhau tàn sát chỉ bằng lời
Lời nói còn hơn dao với búa
Giết người chớp nhoáng dễ như chơi !
Lưỡi là dao búa bởi không xương
Uốn éo thành ra bãi chiến trường
Đời giết nhau chỉ bằng cái lưỡi
Đâm nhau bằng lưởi rất thê lương !
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)