https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgqIo8ah7sM0yvYPEpqLkotMrFLbJ6tJ8e_xieY4HCBQ6LIkk8yVPLMxNG-VTD49AKICY-mg3-SxzQVT61s6DF5ulDbPoNJ561BQUlnoCse340yqGGjwlwzIZaojiEFz6aU3ea3oMoSj6A/s1600/2323330vytll4z31j.gif

Thứ Tư, 13 tháng 8, 2014

MƯA RỪNG LÁ BAY

Rừng mưa có lá thu rơi
Có trăng có nước chim trời bay bay
Trên trời có gió có mây
Dưới sông có cá từng bầy lội đua !
Rừng thì rừng rậm rừng thưa
Gió rung lá đổ bao giờ mới thôi
Gió mưa là bệnh của trời (Nguyễn Bính)
Đau thương là bệnh của người khổ đau
Ngàn xưa cho đến ngàn sau
Tình nào cũng thế tình nào cũng cay !
CHỮ TÌNH LÀ CHỮ ĐẮM SAY
ẤM ÊM MỘT THUỞ PHÔI PHAI MỘT THỜI
Tình nào cũng khóc cũng cười
Vui buồn lẫn lộn trong đời thế nhân !
Đau thương còn mãi trần gian
Tình yêu trong cõi địa đàng ai ơi !
Tình gần rồi lại ly bôi
Hợp tan tan hợp cả đời khổ đau
Thế gian một cõi ưu sầu
Ai ai rồi cũng qua cầu đắng cay
Một thời hạnh phúc đắm say
Đường chia đôi ngã không ngày gặp nhau !



SA MẠC TRẦM LẶNG

Ta để hồn bay theo gió trăng
Theo mây lơ lửng tại cung Hằng
Thu ơi đánh thức hồn thơ dậy
Trong giấc mơ yêu cõi địa đàng !

Thơ nghĩa là trăng với lạnh lùng
Nghĩa là mây nước quá mông lung
Mà hồn thơ đó còn say ngủ
Theo khói sương chìm trong nhớ nhung !

Thơ nghĩa là đau nghĩa là đau
Là yêu là nhớ với ưu sầu
Ngàn năm trong cõi tình ân ái 
Đau lắm người ơi cuộc bể dâu !

Nhớ nhung chi nữa tình dang dở
Những mảnh tình đau đổ lệ nhòa !
Ôm ánh trăng tàn hôn gối chiếc
Hồn thơ ngơ ngẩn bóng chiều sa !

Một chiều thu lạnh gió mây bay
Áo mùa thu mộng lá mơ phai 
Lá còn bay mãi trong vườn lá
Em đã thành chim em đã bay...

Em đã bay và bay rất xa 
Những ngày hạnh phúc đã trôi qua
Đâu còn tất cả ngày xưa ấy 
Đau thương còn đó ngập lòng ta !

YÊU ĐỂ LÀ KHỔ ĐAU

Tình là đau khổ với ta thê lương
Xót xa nhiều lắm lệ đêm trường
Mãi còn trong trái tim băng giá
Trong cõi điêu tàn gió bốn phương !

Thơ là thơ đó cõi hồn ta
Trong buổi hoàng hôn ngập ánh tà
Thu giá đêm nầy thu buốt giá
Lạnh hồn ân ái đã phôi pha !

Ta đã đau trong suốt cuộc đời 
Để hồn thơ thẩn với mây trôi
Rồi mây rồi nước đêm thu lạnh
Trong bóng chiều hôm ở cuối trời 

Làm sao tôi hiểu được vì sao
Có nghĩa là yêu để khổ đau
Có nghĩa là yêu là để hận
Để ôm đau khổ để ưu sầu !

Tình là như thế là như thế 
Trong cõi nhân gian ứa lệ tràn
Hạnh phúc không lâu rồi để lệ
Đường chia đôi ngã lúc sang ngang..!

Tình là mộng ảo trên trần thế
Rồi để xa nhau suốt cả đời
Đến thăm người ngọc trong lần chót
Lạnh lùng nốc cạn chén ly bôi !

Thứ Ba, 12 tháng 8, 2014

RỒI ĐẾN THU RỒI THU LẠI THU

Rồi đến thu thu lại thu
Nắng thu vàng úa gió vi vu
Sương thu còn đọng trên cành lá
Cho gió mây bay thổi mịt mù.......

Rồi thu lại đến giữa trời cao
Nghe gió thu bay thổi rạt rào
Gió để hồn ta trong lạnh lẽo
Đưa ta về đến bến trăng sao !

Thu ơi thu hởi hởi mùa thu
Thu của hồn thơ với mịt mù
Với cả mùa thu sương khói tỏa
Nghe lòng xao xuyến tiếng ai ru !

Tôi với nàng thu yêu mắt nai
Mắt nai ngơ ngác bởi tình ai
Thuyền yêu đậu bến thu rơi lá
Lá của rừng yêu rụng rất đầy !

Lá còn bay mãi lá bay bay
Trên áo em vàng yêu ngất ngây
Lá của tình tôi và với cả 
Nghe hồn thu dậy  buổi ban mai !

Tôi với người yêu hôn đắm say
Tình tôi còn đọng mảnh hồn ai
Cho mùa thu chết thu vàng lá
Tôi ở bên nàng yêu ngất ngây !

Tôi ở bên nàng để để yêu
Để ôm ai đó biết bao chiều
Để nghe tình ái trên màu mắt
Trên cả hồn em tôi đã yêu !

Tình còn say đậm nét hương hoa
Tôi đã yêu nàng với thịt da
Trời ơi tôi chết vì yêu đó
Đã chết trên em vẻ mặn mà !

Tôi chết vì yêu chết vì yêu
Đời còn đẹp lắm biết bao nhiêu
Trong tôi tất cả là yêu đó
Tất cả là yêu một bóng kiều...

Trời ơi tôi biết nói sao đây
Khi cõi lòng tôi lá rụng đầy
Lá của tình yêu say đắm quá
Tình là ước vọng để tôi say..(lúc 22 tuổi)

THU CÒN ĐỌNG LẠI TRONG HỒN TA

Thu còn đọng lại cõi hồn ta
Thu của hồn thơ thu thiết tha
Và lá thu vàng bay lất phất
Thu làm ngây ngất trái tim ta !

Trái tim ta đó của mùa thu 
Của cả không gian gió mịt mù
Khi bóng hoàng hôn dần một tắt
Đưa ta về đến cõi âm u !

Cõi của tình yêu mây nước trôi
Nắng thu còn đọng ở trên trời
Mà muôn ngàn kiếp mùa thu đến
Trên cả không gian mãi rạng ngời !

Là bởi vì sao bởi có Trăng
Có mùa thu đọng có sao băng
Có mưa cùng nắng trên cao ấy
Có vũng sông Ngân ứa lệ hằng !

Ta để hồn thơ bay ngất cao
Sáng lên rạng rỡ giữa rừng sao
Sao nào sao nấy muôn màu sắc
Chiếu cả không gian ngập ánh hào !

Rừng hoa bát ngát tỏa hương thơm
Hoa của tình yêu mãi gọi hồn
Gọi trái tim tình chàng thi sĩ
Gọi tình lãng tử một chiều hôm !

Thơ mãi là trăng thơ của trăng
Thơ còn lâp lánh hội hoa đăng
Xanh vàng trắng tím rừng hoa đẹp
Hoa của tình tôi ngập ánh vàng !

Rồi ánh vàng thu phơi phới đổ
Lá mùa thu rụng lá thu bay
Còn yêu ai đó xanh màu lá
Nay đã tàn rồi thu lá bay..!

MÂY MÙA THU

Mây mùa thu lạnh nước thu trong
Lá thu rơi rớt ở trong hồn
Rồi thu phai nắng trên màu lá
Cho cõi hồn ta thương nhớ mong...!

Áo mùa thu lạnh ướp men say
Men của tình yêu men ngất ngây
Ai đó cùng tôi sầu lá chết
Mùa thu xanh lá lá thu phai !

Thu đã phai rồi thu đã phai
Phai tình xưa cũ áo thu phai
Phai mùa thu úa thu vàng lá
Ta đã yêu mùa thu đắm say !

Ồ nắng thu vàng gió thổi bay
Nắng vàng thu lá áo mơ phai
Áo tình yêu đó phơi màu nắng
Trên trái tim ai mộng rất đầy !

Áo của tình yêu em sắc son
Xuân xưa hoa nở đã không còn
Môi tình yêu cũ phai màu lá
Còn nhớ còn thương với đợi mong !

Lá thu vàng úa lá thu bay
Theo mây ngàn kiếp để cùng bay
Rồi tình yêu cũng bay theo lá
Khi lá vàng rơi theo gió bay !

Mây thu bàng bạc cõi lòng ta
Ta đã yêu và yêu thiết tha
Thu đó là thu là tất cả 
Những gì yêu dấu của lòng ta !




GỌI ĐỜI LÃNG QUÊN

Mùa thu có lá thu bay
Rừng thu có nắng thu đầy trên cao
Gió thu còn thổi rì rào
Mưa thu còn lạnh hôm nào rét run
Trời thu ơi hởi lạnh lùng
Sương thu còn đó muôn trùng biển khơi
Vườn thu giông tố tơi bời
Cây rung lá đổ tình ơi não lòng !
Hồn thu bát ngát mênh mông
Gió thu còn thổi bềnh bồng trong mây
Cây thu vàng lá heo may
Nắng thu rơi rớt lòng ngây ngất lòng
Hoa thu lấp lánh màu hồng
Rừng thu gió thổi bềnh bồng lá bay
Ngàn trùng sơn hải là đây
Trời thu lạnh giá mưa ngày mưa đêm
Mưa thu cho ướt vai mềm
Tiết thu buốt giá trong tim lạnh lùng
Mùa thu sương khói mịt mùng
Mà mưa thu vẫn lưng chừng rơi rơi...
Hồn thu rét mướt tơi bời
NGHE HỒN THU THẢO GỌI ĐỜI LÃNG QUÊN



Thứ Hai, 11 tháng 8, 2014

THƠ ĐỀ NGHỊ CÁC NHÀ LÃNH ĐẠO TỐI CAO VIỆT NAM

TÔI YÊU QUÊ HƯƠNG TỔ QUỐC TÔI (LỜI TÂM SỰ CÙNG MỌI NGƯỜI)

August 8, 2014 at 5:10pm
Tôi xin có lời đề nghị này nhưng nếu tôi có gì sai trái thì xin các nhà lãnh đạo
Việt Nam tha thứ cho tôi vì lòng yêu nước của tôi mà tôi đề nghị Chánh Phủ lấy lại 
Hoàng Sa và cả Trường Sa lại cho Việt Nam !

Thưa các Ngài các nhà lãnh đạo tối cao Việt Nam kính mến,
Bây giờ chúng ta không còn sợ TQ nữa vì chúng ta có Mỹ Nga và Nhật là ba Cường 
Quốc và cả thế giới này đã nhiệt liệt theo đường lối Của Mỹ nhầm hổ trợ VN chống lại 
cuộc xâm lăng của TQ rồi ! Và toàn thể nhân dân ta nên bày tỏ lòng biết ơn đối với 
ba ân nhân vĩ đại của mình ! 
Vậy thì, bây giờ chúng ta thừa thắng xông lên luôn, chúng ta kêu gọi sự hổ trợ của
 Liên Hiệp Quốc và Mỹ Nga và Nhật áp lực với TQ phải trả lại hai hòn đảo vô cùng
 trọng đại này cho VN và nếu họ không chịu trả thì chúng ta nhờ Mỹ dùng tàu ngầm 
 đe dọa nhả đạn tiêu diệt toàn bộ trên hai hòn đảo Hoàng Sa và Trường Sa để 
giành lại cho VN chúng ta . Và khi mà LHQ làm áp lực như vậy thì TQ phải sợ 
mà sẽ trả lại thôi, và chiến tranh chắc chắn sẽ không xảy ra vì TQ sẽ tự cảm thấy một 
mình không thể nào chống lại ba cường quốc Mỹ Nga và Nhật nên phải nhượng bộ
và trả lại Hoàng Sa và Trường Sa cho VN .
Và sau khi thành công ta đề nghị Mỹ Nhật và Nga trang bị vũ khí hiện đại cho VN 
trên hai hòn đảo này nhầm cảng trở những cuộc tấn công sau này của TQ.

Thứ đến là chúng ta đề nghị Mỹ Nga ra lệnh CẤM VẬN TQ KHÔNG CHO CÁC QUỐC GIA 
KHÁC KINH DOANH VỚI TQ  NHẦM TRIỆT TIÊU NỀN KINH TẾ CỦA TQ  VÌ ĐỂ CHO TQ 
NGHÈO ĐÓI THÌ THẾ GIỚI NẦY MỚI YÊN CÒN NẾU ĐỂ CHO TQ GIÀU THÌ NÓ SẼ TIẾP
TỤC CÓ NHỮNG ÂM MƯU ĐỘC ÁC THÔN TÍNH CẢ THẾ GIỚI NẦY !

Tôi nhận thấy rằng Mỹ và Nhật là hai kẻ thù nhau hồi thế chiến thứ hai nhưng sau 
chiến tranh khi Nhật đầu hàng Mỹ thì hai quốc gia này kết nghĩa anh em dĩ vãng đau 
thương vì chiến tranh đã xóa bỏ và Mỹ hổ trợ Nhật về kinh tế tối đa nên Nhật trở nên
 giàu có mau lẹ từ năm 1960 đứng hàng thứ ba thế giới về kinh tế sau Anh và Pháp, 
rồi từ 1970 đứng thứ hai sau Mỹ  theo tạp chí  New York Time năm 1970 thông tin như
vậy.

Rồi từ đó Nhật trở thành đồng minh lớn nhất của Mỹ kể cho đến bây giờ . 
Và Tây Đức cũng được sự hổ trợ của Mỹ nên cũng giàu có !

Từ năm 1993 , Mỹ cử đại sứ qua VN và xin lỗi nhà nước chúng ta về những sai lầm 
và tội ác của tổng thống tiền nhiệm Richard Nixon đem quân qua VN làm chết 
biết bao người dân vô tội !  Sau khi TT  Bill Clinton xin lỗi toàn thể nhân dân VN  
và XÃ LÊNH CẤM VẬN VIỆT NAM và cho thế giới vào đầu tư với VN  kể từ đó cho 
đến bây giờ , nhờ vậy VN càng ngày càng phát triển tiến bộ vượt bậc và 
giàu có hơn xưa .

Thế rồi  sau khi Chánh Quyền Mỹ là Tổng Thống Bill Clinton xin lỗi VN,
nhà nước VN cũng tuyên bố " QUÁ KHỨ HẬN THÙ VÀ DĨ VÃNG ĐAU 
THƯƠNG KHÉP LẠI ĐỂ MỞ RA MỘT THỜI KỲ MỚI NHẦM HIỆN ĐẠI HÓA VÀ 
KHOA HỌC  KỸ THUÂT HÓA ĐẤT NƯỚC " 

Rồi thì VN ta phát triển lên từ đó ! 

Mình viết bài này mục đích để nhắc lại một sự kiện lịch sử trọng đại để 
cho các bạn trẻ mới lớn lên để hiểu được VN yêu dấu của chúng ta !

Trân trọng kính chào các nhà lãnh đạo tối cao Việt Nam và không quên chúc phúc cho 
tất cả và cầu nguyện Trời Phật ban phước cho Quý Ngài  để hoàn thành sứ mệnh mà 
Thượng Đế giao phó  một cách tốt đẹp và thành công rực rỡ hơn> 

Kính cẩn 

Thi sĩ  Bảo Lộc Maurice Cung Trầm Vũ Lang
Sài Gòn  8/8/2014

TÌNH YÊU VÀ CUỘC ĐỜI ĐAU KHỔ VÀ HẠNH PHÚC TRONG KIẾP NGƯỜI

Tình yêu không có con đường ở chính giữa mà chỉ có hai con đường một là lên thiên đàng, hai là xuống địa ngục

Có đau khổ mới biết được hạnh phúc và có hạnh phúc mới biết đó là kết quả của mọi sự khổ đau vì sự hạnh phúc là một quá trình dài của sự đau khổ là kết quả của đau khổ.
Như một người sinh viên cần mẫn học tập để được lấy bằng cử nhân
Như một người thương gia thức khuya dậy sớm 
lo làm ăn là cả một quá trình đau khổ lao động cật lực mà trở nên giàu có để có được sự hạnh phúc.
Như Đức Phật và Chúa Jesus phải chịu đau khổ 
vô cùng trước khi đạt được cái đạo vô cùng cao quý và hạnh phúc vô ngần !
Và bất cứ một sự hạnh phúc nào trong cuộc đời này cũng phải là một quá trình dài , là kết quả của mọi sự đau khổ.
Hạnh phúc và đau khổ luôn luôn đi song đôi với
nhau trong cuộc đời này bởi vì trời thì có mưa và có nắng còn con người thì có khổ có vui . 
Hạnh phúc và đau khổ luôn luôn có mặt trong 
cuộc đời nầy và không bao giờ vắng mặt trên thế gian ! Vì nơi nào có cuộc đời thì nơi đó có đau khổ và hạnh phúc và chính hai hiện tượng nầy 
luôn sát cánh bên nhau thành một cuộc đời !
Và hai mặt này kết hợp lại thành một cuộc đời 
và nếu thiếu một trong hai thì không thể làm thành một cuộc đời và đó chính là định luật mâu
thuẫn của vũ trụ và định luật nầy luôn luôn hút nhau theo định luật âm dương mà không tách ra để xa rời nhau như điện âm và điện dương kết hợp lại để tạo ra ánh sáng và tạo ra vô số của cải vạt chất máy móc mà các nhà bác học đã sáng chế là do dựa vào định luật âm dương cũa vũ trụ, như nắng và mưa luôn luôn phối hợp lẫn nhau để làm cho tất cả mọi sinh vật được tồn tại và phát triển theo định luật : 

THÀNH TRỤ HOẠI DIỆT

Nói vậy có nghĩa là vạn vật , mọi như sinh vật và
bất cứ hiện tượng các loại trong cuộc sống được sanh ra (Thành ) rồi sống một thời gian (Trụ) rồi
tan rã (Hoại) rồi Chết (Diệt) 
Và đó là một chân lý tuyệt đối đúng và không bao giờ sai hay là tương đối mà không có gì tuyệt đối như nhà bác học Einstein đã nói :" Vạn vật chỉ là tương đối và không có gì là tuyệt đối " Ông đã sai lầm rất lớn khi phát biểu như vậy !
Và vì vậy để kết luận : " Hạnh phúc có giá trị và ý nghĩa của hạnh phúc và đau khổ cũng có một ý nghĩa và giá trị của đau khổ "

Không phải như nhà thơ Xuân Diệu đã nói :

"Với tôi tất cả như vô nghĩa
Tất cả không ngoài nghĩa khổ đau"

Tác giả bài bình luận triết học nầy về Vũ trụ quan và Nhân sinh quan của Bảo Lộc Maurice  
Cung Trầm Vũ Lang