https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgqIo8ah7sM0yvYPEpqLkotMrFLbJ6tJ8e_xieY4HCBQ6LIkk8yVPLMxNG-VTD49AKICY-mg3-SxzQVT61s6DF5ulDbPoNJ561BQUlnoCse340yqGGjwlwzIZaojiEFz6aU3ea3oMoSj6A/s1600/2323330vytll4z31j.gif

Thứ Năm, 2 tháng 10, 2014

CHỈ LÀ MỘT THUỞ

Nàng là gió là mây tình ngất ngưởng
Nàng là trăng ta uống ánh trăng mơ
Sắc hương nàng ôi tráng lệ như thơ
Nên ta đó bên nàng và chết đuối

Yêu mau lên tuổi thiên đường nông nỗi
Chỉ một thời thôi nhé cũng bay qua
Rất u buồn vì một kiếp phong ba
Ôi đau lắm kiếp người ta ngắn ngủi

Hãy yêu đi chớ để lòng thui thủi
Bụi trần gian phủ lấp cuộc đời ta
Cõi vô thường ôi một thuở bay qua
Ta chợt khóc tình xa đầy máu lệ !

Là thế đấy tình yêu ơi là thế
Chỉ một thời như gió thổi tên bay
Chỉ là yêu ai nào biết tương lai
Để quên cõi trần ai đầy đau khổ !

Tình chỉ đẹp tuổi vàng son một thuở
Rồi tình phai như thể lá thu phai
Rất đau lòng trong cõi thế trần ai
Ai cũng sống một thời rồi biến mất..!

MỘT THỜI ĐỂ YÊU

Ôi tình yêu là cung đàn muôn điệu
Để hồn ta ngơ ngẩn trước muôn hoa
Tình là say là đắm vẻ mặn mà
Tình là chết từ muôn trăng thế kỷ

Ai cũng có thời vàng son ủy mị
Là thả hồn trong cõi mộng tình mơ
Có những chiều ngồi đợi gió làm thơ
Ôi đẹp lắm thời xa xưa tuổi dại

Ta mãi nhớ tuổi vàng son mãi mãi
Như nhớ trăng và nước với cùng mây
Thả hồn về trên vạn cõi Bồng Lai
Khi chợt đến bên ai người yêu dấu

Em là đấy một loài sao Bắc Đẩu
Để hồn ta lơ lững tợ muôn trăng
Ta muốn bay lên tận chốn Cung Hằng
Để quên hết cõi trần gian đau khổ

Yêu là thế tình chỉ là một thuở
Người nhớ cho xin người hãy nhớ cho
Cõi trần gian cõi tình ái mộng mơ
Chỉ một thuở trần gian rồi biến mất

Tình là thế tình yêu là bánh mật
Mật trần gian là mật của đau thương
Bởi chữ tình sau hết cũng đoạn trường
Vì tất cả ai ơi là cát bui........................!

Sài Gòn 2/10/2014

TÌNH XA

MỘT CHIỀU LANG THANG

Một chiều lang thang
Thiên đàng gẫy cánh
Thôi nhớ nhung chi
Lời yêu thần thánh !

Một chiều lang thang
Thiên đàng đã lở
Tình yêu dang dở
Bao giấc mơ xưa !

Một chiều mưa rơi
Mộng đời đã vỡ
Tình yêu một thuở
Như ánh trăng tan...

Một chiều lang thang
Trăng tàn gối chiếc
Một thời xanh biếc
Thôi hết còn đâu !

Một thời lang thang
Cung đàn đã lở
Tình yêu loan lỡ
Trong kiếp đời đau

Giờ có còn đâu
Đêm tàn lá rụng
Tan rồi giấc mộng
Trong kiếp thương đau !



....
TA ĐI TRONG CÕI ĐỊA ĐÀNG

Phố tình yêu ngát hương hoa
Phố xa xa phố tình xa lệ tràn
Ta đi trong cõi địa đàng
Mà ta cứ ngỡ thiên đàng muôn hoa

Nhớ ai ta nhớ tình xa
Tình như sương khói phai nhòa từ đây
Xương mai một mai hao gầy
Chỉ là một kiếp trần ai phũ phàng

Tình yêu trong cõi trần gian
Tình nào thì cũng lệ tràn như mưa
Tình như lá úa xác xơ
Chỉ là cái bóng bụi mờ thời gian

Hoa nào đẹp cũng phai tàn
Hoa nào hương sắc cũng tan cuối đời
Gió giông đởi lắm tơi bời
Cây rung lá đổ một trời đau thương...!


TRĂNG LÀ TRĂNG CỦA HỒN THƠ

Trăng là trăng của hồn thơ
Trăng là trăng của bến mơ ái tình
Của vườn hoa thắm xinh xinh
Của mây của nước lung linh biển trời
Của sao khuya ánh rạng ngời
Của trăng rực rỡ trên trời ngàn năm
Trăng còn xuống nước trăng tan
Cho ta múc ánh trăng vàng đêm nao
Để nhìn đêm tối đầy sao
Tình yêu nay đã bay cao mất rồi
Như chim vế cõi xa vời
Nhớ trăng nhớ nước nhớ trời bao la
Tình xưa giờ đã bay xa
Hoa xưa giờ đã phôi pha úa tàn
Đau thương trong cõi trần gian
Chỉ là một giấc mơ màng mà thôi !

Thứ Tư, 1 tháng 10, 2014

THỜI GIAN ƠI HỞI THỜI GIAN

Thời gian ơi ! Thời gian ơi !
Sao mi tàn sát loài người gớm ghê
Thế nhân đau khổ tràn trề
Trăm năm là mấy thảm thê kiếp người
Mi gieo máu lệ trong đời
Giết người như rạ không thôi mỗi ngày
Là mi tàn sát ai ai 
Trăm năm lệ đổ tràn đầy như mưa
Một thời thơ ấu tuổi thơ
Tuổi xinh tuổi mộng tuổi mơ tuổi hồng
Đời ta đẹp quá biết không
Bây giờ tàn cỗi nghe lòng quặn đau
Như cây héo úa thay màu
Rồi thu vàng lá xanh xao bẽ bàng
Ôi thời gian ! Hởi thời gian !
Sao mi tàn nhẫn bạo tàn giết ta
Trăm năm ai cũng phải già 
Đau thương nhiều lắm tình xa hết rồi
Bây giờ tàn cỗi mình tôi
Đêm ta thao thức nhìn trời bao la
Thời gian thoăn thoắc trôi qua
Trăm năm gió thoảng người ta kiếp đời
Cho ta nữa khóc nữa cười
Cười đau một kiếp con người đau thương
Bởi thân Tứ Đại vô thường
Lời xưa Phật nói đoạn trường xót xa
Trăm năm trong kiếp người ta
Như hoa sáng nở chiều tà héo hon
Ta còn một tấm lòng son
Viết thơ là để quên buồn vì đau
Đời là bài hát ưu sầu
Trăm năm ai cũng qua cầu đắng cay ! (20 phút)

(Đây là tác phẩm máu lệ đau thương nghiệt ngã của đời người )

Sài Gòn 1/10/2014

RỪNG LÁ XANH XANH

Rừng xanh xanh lá lá xanh
Chim thi nhau hót trên cành thắm tươi
Trẻ thơ luôn mãi vui cười
Bên cha với mẹ muôn đời ấm êm
Mong loài người có trái tim
Trái tim nhân ái bình yên thái hòa
Ta thương người người thương ta
Cùng nhau vui vẻ để mà sống chung
Gieo chi máu đổ mưa hồng
Để cho nhân loại chất chồng thây phơi !
Sống bình yên chớ giết người
Để cho tất cả sống đời bình an
Nay ta lời ngọc tiếng vàng
Chút lòng từ ái chứa chan với đời
Ta khuyên tất cả loài người
Gieo chi máu lửa kiếp đời tang thương !
Đừng gây thêm cảnh đoạn trường
Chiến tranh chết chóc tai ương ngập đầy
Sống vui trong cõi trần ai
Với tâm từ ái rất đầy tình yêu
Đừng gây thêm cảnh đứng điêu
Đau thương chết chóc quá nhiều xưa nay
Mong cho thế giới tương lai
Mãi là hạnh phúc muôn ngày về sau.......

SAO KHÔNG GỌI TRỜI MƯA ĐỂ VƯỜN CÂY XANH LÁ

Sao không gọi trời mưa để vườn cây xanh lá
Lá trong rừng nhiều quá sá xanh xanh
Nguyện sao cho thế giới được thanh bình
Đừng chinh chiến gieo hận thù khói lửa
Ôi chiến tranh bao ngàn năm vạn thủa
Quá đau lòng thiêu đốt cả hành tinh
Có gì đâu mà hai chữ quang vinh
Mà bắn giết cho địa cầu điên đảo
Ai gieo cảnh tang thương cùng đổ máu
Để máu loan tưới ngập cả đồng xanh
Nguyện cầu cho thế giới được an lành
Cho mãi mãi rừng xanh còn xanh lá
Mưa lên đi để chồi non cùng lá mạ
Đời yên vui hạnh phúc biết dường bao
Đừng gieo chi binh lửa để máu đào
Cứ đổ mãi trên địa cầu muôn thuở 
Hãy bắt tay nhau loài người thôi đau khổ 
Cho muôn loài được hai chữ bình an
Cho trẻ thơ đôi dòng sửa dịu dàng
Được hạnh phúc bên cha cùng với mẹ 
Thôi thì chớ gieo chi đời máu lệ
Để ngàn năm trái đất được bình yên
Cho loài người được hạnh phúc triền miên
Không còn cảnh tang thương trên trái đất !

Sài gòn 1/10/2014

MƯA

(PHÓNG TÁC THEO LỜI CỦA MỘT BÀI HÁT)
Mưa còn mưa mãi mưa trên trời cao
Đêm còn trăng sáng với muôn vì sao
Trăng ơi trăng hởi đêm nào
Mưa chi lạnh giá xôn xao giọt buồn
Để sầu cho lệ tình tuôn
Nhớ thương tình cũ hãy còn trong mơ
Tình yêu nay đã thành thơ
Bay trong nắng sớm lửng lơ giữa đời
Gió mưa về cõi xa vời 
như trăng với nước như trời bao la...
Mưa còn mưa mãi mưa trên ngàn hoa
Mưa tình yêu đó cho đau đời ta...!
Mưa cho suối đổ trăng tà
Trăng chênh chếch bóng phôi pha hết rồi !
Tình yêu ơi ! Tình yêu ơi !
Giá băng giờ đã cho đời xót xa
Nỗi sầu còn đó trong ta
Bay theo với gió tình xa ngàn trùng
Gió mưa đời quá lạnh lùng
Tình như chiếc lá theo dòng thời gian
Chim xưa giờ đã bạt ngàn
Tình xưa giờ đã thênh thang cuối trời...