https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgqIo8ah7sM0yvYPEpqLkotMrFLbJ6tJ8e_xieY4HCBQ6LIkk8yVPLMxNG-VTD49AKICY-mg3-SxzQVT61s6DF5ulDbPoNJ561BQUlnoCse340yqGGjwlwzIZaojiEFz6aU3ea3oMoSj6A/s1600/2323330vytll4z31j.gif

Thứ Sáu, 10 tháng 1, 2014

BAOLOC MAURICE CUNG TRẦM VŨ LANG HỒI ÂM BẠN BÈ

CUNG TRẦM VŨ LANG HỒI ÂM CÙNG BẠN BÈ

kÍNH GỞI ANH   TUẤN PHONG        (  Blog :    phongdt44.blogtiengviet.net  )

Anh cũng là Đại thi Hào rồi đó ! Nhiều người đâu có hiểu được định luật tiến hóa của xã hôi con người, là sự phát triển về thể chất lẫn tinh thần cho nên ông bà mình nói " Con hơn cha là nhà có phúc , trò hơn thầy thì đất nước mới tiến bộ, thế hệ trẻ đi sau tiếp nối thế hệ già đi trước và càng ngày càng phát triển hơn xưa đúng không anh ? ví dụ như tổ tiên ông bà và ngay cả ông thầy của nhà bác học ko chế tạo được máy vi tính nhưng ông bác học này là thế hệ đi sau chế tạo được và như vậy thế giới mới có thể văn minh hơn  Có hai lão nhà thơ trong cộng đồng blog nói rằng tôi ngồi mà viết tới suốt đời cũng không băng Xuân Diệu hay Nguyễn Du được ! và Việt Nam chỉ có Nguyễn Du là Đại thi Hào thôi ! Nếu nói như vậy là đi nguợc chiều với định luật phát triển của xã hội rồi anh mình ạ ! và làm sao thế giới này hay là đất nước này phát triển ? Cho nên ai có quan niện bảo thủ hẹp hòi như vậy là lạc hậu lắm rồi vì kiến thức văn hóa rất thấp thỏi và thiển cận nên nhận xét rất ư là cục bộ ! Tôi nhận thấy rằng hiện nay có nhiều người làm thơ hay lắm và trong tương lai sẽ có nhiều đại thi hào chớ không phải chỉ có Nguyễn Du và nên thi ca Việt Nam đang tỏa sáng trên vòm trời nghệ thuật siêu đẳng trên đỉnh cao của tư tưởng và mọi người và tôi đang làm một cuộc cách mạng thơ ca với những bài thơ tình cực kỳ nóng bỏng nhất trên thế giới và Viêt Nam chúng ta sẽ có một vị trí hàng đầu trên lãnh vực này để xóa bỏ quan niệm tự ty mặc cảm mà mình không băng ai hết trên mọi lãnh vực , đành rằng về kinh tế mình thua họ nhưng điển hình là Âm nhạc Việt Nam đã có một vị trí hàng đầu trên thế giới cùng với Mỹ, Pháp , Trung Hoa, Hồng Kông và Nhật Các bạn hãy chịu khó xem đĩa mùa xuân của THUY NGA BY NIGHT VÀ BƯỢC CHÂN HAI THẾ HỆ CỦA BÀ LỆ THỦY THÌ SẼ THẤY RÕ TÀI NĂNG CỦA CÁC CA SĨ TRẺ CỦA NỀN CA NHẠC HIỆN ĐẠI LÀ ĐANG CÓ MỘT VỊ TRÍ HÀNG ĐẦU TRÊN THẾ GIỚI HIỆN NAY VÌ THẾ HỆ TRẺ LUÔN LUÔN PHÁT TRIỂN DỮ DỘI TRÊN CÁC LÃNH VỰC XÃ HỘI.
Chúng ta không phủ nhận tài năng siêu việt của các bậc Tiền Bối , tuy nhiên Bộ truyện Kiều của Nguyễn Du đã lỗi thời và dường như đã đi vào quên lãng vì không phù hợp vơi tuổi trể ngày nay và Thơ Hàn Mạc Tử cũng gần như vậy, gioi trẻ dường như ít ai thích và chỉ thích Thơ Xuân Diệu nhất là Bài Yêu là chết trong lòng một ít vì Tình yêu là để tài trọng đại quan trọng hơn hết dối với thời hiện đại. Còn tôi là một thi sĩ quèn nhưng rất can đảm nói về chuyện phòng the cực kỳ lãng mạn về chuyện ái ân mà trên thế giới này từ xưa đến nay ít thi sĩ nào dám can đảm đề cập đến cho nên tôi xin phép nói sự thật rằng tôi muốn làm một cuộc cách mạng tư tưởng để diển ta hiện thực của tình yêu lãng mạng mà trước đây tổ tiên ông bà mình cho rằng việc này là tục tiểu cần phải dấu kín nay tôi mạnh dạn viết lên những tình khúc cực kỳ lãng mạn để cốing hiến cho đời giải khuây trong những giây phút nhàn rỗi hâu đẽm lại sự bình yên của tâm hồn để giảm đi sự căng thẳng vì cuọc sống hàng ngày để mọi người cảm thấy thương yêu ngươi thương yêu cuộc đời này hơn và để vui vẻ thoái mái và sông lâu hơn ! Tôi dám chác rằng ai đọc thơ tôi thì sẽ sống lâu hơn và yêu đời hơn vì cuộc đời này rất đáng yêu và đáng sống ! Anh ạ ! và các bạn yêu quý của mình ạ ! Vì nếu bạn có thể dẹp bỏ lòng ích kỷ nhỏ nhen hãy thương yêu mọi người như yêu bản thân mình thì bạn chắc chắn sẽ sống thọ hơn và sống lâu hơn những ai đầy lòng ích kỷ ganh tỵ và thù hằn đối vơi cuộc đời !
Nên tôi thương yêu tất cả mọi người như lời Phật dạy hay Chúa Jesus Christ đã dạy : " Còn hãy thương yêu tất cả kể cả kẻ thù của con"
Đấy các bạn thấy tấm lòng của Phật và Chúa cao cả như thế khác với trái tim nhỏ mọn ích kỷ của người
đời nên Chúa và Phật sống mãi không còn sanh lão bệnh tử như chúng sanh !  Vì vậy chúng ta nên nghe lới Phật và Chúa dạy là  thương yêu tất cả moi người chúng ta sẽ chắc chắn có sự hạnh phúc trong cuộc sống , chúng ta nên có lòng từ bi thương yêu tất cả muôn loài, chúng ta sẽ hạnh phúc sau này còn chung ta nếu đầy lòng ích kỷ nhỏ nhen ,ganh tỵ va thù hằn chúng ta sẽ phải đau khổ mãi mãi và trầm luân trong sáu nẽo luân hồi sanh tử muôn ngàn năm sau !
Sài gòn 7/12/2014

Kính gởi anh Ngô Xuân Tiếu thân thương,
Em rất là xúc động khi được lắng nghe những lới vàng của anh mình phê bình như vậy để động viên em tiến lên hơn thế nữa hầu đóng góp cùng các anh em nhà thơ tài hoa khác trong sứ mạng lịch sử là tô điểm nền văn học thơ ca Việt Nam ngày càng tỏa sáng trên bầu trời nghệ thuật thơ ca để sau này chắc chắc Việt Nam chúng ta có sẽ có một vị trí hàng đầu trên thế giới với nhũng bài thơ tình vô cùng lãng mạn hơn tất cả các bài thơ tình lãng mạn trước đây với chiều hướng là chúng ta những nhà thơ Hiện Đại cực kỳ lãng man đã làm nổ tung mạng online đã và đang phát triển theo chiều hướng rất là tốt đẹp để Thơ Ca Việt Nam có vị trí quan trọng với tầm cở quốc tế sau này . Trân trọng kính chào anh và
mọi người Chúc tất cả đại thọ trên trăm tuổi để nhìn thế giới đang tiến lên hàng ngày....anh nhé ! Chúc HP MM va BY trong năm mới !

Thứ Tư, 1 tháng 1, 2014

TÌNH CA HÀN MẠC TỬ

TRĂNG HÀN MẶC TỬ (TK1)

Trăng vàng ngọc trăng yêu Hàn mặc Tử
Trăng ơi buồn thời quá khứ đau thương
Khúc tình ca là khúc hát Nghê Thường
Ru theo gió cùng sương trời giá lạnh !

Hàn Mặc Tử anh ơi đời anh bất hạnh
Bởi buồn đau đầy ấp quả tim anh
Chữ tài hoa bạc mệnh nên đã đành
Là thi sĩ trời ơi đau khổ quá !

Số kiếp tai ương có chi là lạ
Trời dành cho ai đó kẻ tài hoa...
Nên cuộc đời nhiều lắm những phong ba
Trong đau khổ phun châu và nhả ngọc !

Là thi sĩ dù không ai mợi mọc
Đói tình yêu nên đành phải ăn trăng
Trăng tình yêu trăng lóng lánh trăng vàng
Làm sôi sục trái tim Hàn Mặc Tử !

Ôi yêu thương phải chăng là đau khổ
Là khóc la là nhức nhối tim ai
Chỉ là rên vì tình ái phôi phai
Thơ là cả một khung trời nhung nhớ !

Thơ anh đó hét la cùng than thở
Thơ anh làm kinh động cõi trần gian
Bởi anh là số phận của họ Hàn
Nên đành phải khóc than vì tình ái..!


TRĂNG TÌNH CHƯA PHỈ

Trăng vàng ngọc trăng ân tình chưa phỉ
Ta nhìn trăng khôn xiết ngậm ngùi trăng ! (thơ HMT)
Trăng ơi ta nói cùng trăng
Đêm nay ta nhớ chị Hằng ta đau !

Tình còn cho đến ngàn sau
Anh ơi anh hởi nở nào ra đi !
Để tình ôm hận biệt ly
Để anh sầu hận não nề thơ ca !

Thơ tình anh khóc anh la
Thế nhân chua xót tình ca chạnh lòng
Trời sanh thi sĩ long đong
Tình yêu nghiệt ngã cháy lòng chưa nguôi !

Đau thương chẳng một tiếng cười
Ngàn thu bạc mệnh một đời tài hoa !
Trăm năm trong cõi người ta
Chữ tài chữ mạng khéo là ghét nhau ! (2 câu này của ĐTH Nguyễn Du)

Đời là một biển ưu sầu
Tình yêu nhân thế thương đau bẽ bàng
Tình làm bảo tố ly tan
Như mưa lá rụng điêu tàn lá bay...!

Đau thương phủ lấp hình hài
Anh ơi anh hởi ta này thương anh
Tình là giọt nước trên cành
Giọt mưa tí tách tan tành gió giông !

Đau thương tràn ngập muôn lòng
Số là thi sĩ ta đồng thương đau
Tình yêu là vạn khối sầu
Khóc cho nhân thế nhuộm sầu trần gian.....

Như thu giờ đã phai tàn
Gió thu rơi rớt lá vàng bay bay.....!

MÙA XUÂN TÌNH LÊN NGÔI

Mùa xuân tình lên ngôi
Yêu em đã lâu rồi
Mà sao tình dang dở
Để ta buồn đơn côi..!
Để xuân này pha phôi
Xuân đâu còn lên ngôi
Ta ngồi đây mếu máo
Xuân xưa đâu mất rồi !
Mùa xuân này phôi phai
Để xuân này mất ai
Mùa xuân trong cõi thế
Tình thường hay đổi thay..!
Xuân ơi là xuân ơi !
Đau nhói trong lòng tôi
Nên thơ buồn thơ khóc
Thành thơ hiến dâng đời !
Đau thương thành thơ ca
Tiếc thương thời đã qua
Tuổi thơ không còn nữa
Xuân này có trổ hoa !
Vườn xuân kia nở rộ
Bóng xuân xưa nhạt nhòa
Bụi thời gian xóa mất
Đau đớn trong lòng ta..!

TRÁI TIM TÌNH NHÂN GIAN

Trái tim tình ái vết thương đau
Một trái tim buồn vạn kiếp sau
Tình là thế đấy là như thế
Yêu Để muôn đời cho nhớ nhau !

Nhớ nhau đằng đẳng suốt đêm thâu
Một trái tim yêu một trái sầu
Một trái tim buồn muôn vạn kiếp
Bởi tình yêu đó để ta đau...!

Ta đã đau vì ta đã yêu
Để rồi suốt kiếp mộng cô liêu
Người về bến ấy sẩu muôn nẽo
Để cho ta đó lệ muôn chiều...!

Lệ của tình yêu của khóc thương
Ôi cõi trần gian cõi đoạn trường
Cõi của ngàn năm đời vẫn thế
Mãi còn đau khổ chuyện tơ vương...!

ANH KHÔNG CẦN EM YÊU NỮA ĐÂU

Anh không cần em yêu anh nữa đâu
Vì quả tinh cầu sắp nổ...
Trái tim anh giờ đây không có chỗ
Cho em nằm trong đó vạn nghìn năm
Khi mới yêu tình đẹp tợ trăng rằm
Giờ hai đứa xa tầm tay ân ái
Cõi địa đàng đau thương còn mãi mãi
Chỉ vì yêu mà thế giới đã tan hoang
Chỉ vì yêu mà lệ ứa tuôn tràn
Nên vì thế trần gian là cõi khổ
Ôi tiếc chi những mối tình một thuở
Kiếp phù du loan lỡ mộng tình chung
Thuở khi xưa ta ân ái chung mùng
Giờ hai đứa ngàn trùng xa cách biệt...
Hởi ai đó cầm dao và chém giết
Đã đăm hàng vạn phát trái tim ta
Chữ tình yêu đâu phải chỉ là hoa
Chỉ thấp thóang bay qua rồi mất hết !
Yêu là thế để khổ sầu đến chết
Là thương đau là khổ hận ngàn năm
Để cho ta nằm đó khóc âm thầm
Rồi han rỉ trái tim tình đẫm máu
Yêu là thế tình yêu hay nói láo
Để nhìn nhau để lừa phỉnh cho nhau
Chất ưu sầu cho đến vạn nghìn sau
Vì thế giới con người đà sắp nổ....
Nên anh đó đem tình yêu bỏ chợ
Bởi vì anh không còn chổ để em yêu
Tình mới yêu là hạnh phúc êm đềm
Khi kết thúc tình yêu là bảo tố
Nên vì thế trái tim anh hết chỗ
Anh chẳng cần em yêu nữa đâu em
Để tự do anh nằm ngũ im lìm
Trái tim đó của anh giờ hóa đá....!


TRĂNG ƠI
Trăng ơi trăng hởi trăng mơ
Trăng ơi trăng hởi trăng chờ đợi ta
Để hồn thơ thấm muôn hoa
Trăng nên thơ quá trăng ngà đáng yêu !
Ta còn đây những buổi chiều
Nhơ trăng nhớ nước cô liêu một mình
Nhớ mây rồi nhớ ái tình
Sao mây bay mãi cho mình lẻ loi !
Để ta ngồi khóc trong đời
Trăng ơi trăng hởi kiếp người cô đơn
Rồi trăng trăng cũng dỗi hờn
Cho ta muôn kiếp ta buồn mình ta !
Để mùa thu úa bay qua
Lơ thơ tơ liểu hồn sa giọt sầu
Để trăng cùng với ta đau
Như mây vơi nước thay màu khói sương...
Tình nào có sắc có hương
Cho ta ngồi nhớ đêm trường quạnh hiu
Trời ơi hai chữ tình yêu
Tình như ngọn gió những chiều bay qua...
Trăng ơi trăng hởi trăng mờ
Trăng tình ân ai trăng chờ trăm năm...
Tình ơi trong cõi âm thầm
Như mùa thu úa ta nằm đợi trăng...
Tinh thường đau khổ ly tan
Tình yêu nào cũng ngập tràn lệ rơi...
Thơ ơi thơ khóc hay cười
Ngàn năm thơ mãi khóc người nhân gian...

BUỒN THIÊN THU

Để cho tình mãi còn dài
Còn nghe như lá thu bay ngàn trùng
Nghe thu còn mãi lạnh lùng
Để buồn còn mãi tận cùng thời gian
Ước gì thu mãi không tàn
Để ta ngồi đó mơ màng với thu
Mùa thu có gió vi vu
Có trăng chếch bóng sương mù kéo sang
Trời thu rơi rớt lá vàng
Đàn thơ ta gãy thu tàn lá bay
Trăng thu còn động vai gầy
Nước thu lạnh lẽo cho ai lạnh lùng
Cuối thu trời có mưa phùn
Nghe mùa thu chết gió giông ngập trời...
Buồn ơi còn mãi trong tôi
Cho tôi ngồi đó nhớ người xưa xa...!

(Thơ Hoàng Hải tuyệt vời lắm 3 cúp vàng 9999 cho anh)

THƠ NÀY THƠ CHỈ LÀ MƠ

Thơ này thơ chỉ là mơ
Thơ này thơ chỉ là tơ ánh hồng
Thơ yêu ai đó chưa chồng
Nên thơ nằm mộng thấy lòng yêu yêu
Còn nghe mây nước buổi chiều
Còn nghe trong trái tim yêu đắm tình
Còn nghe màu nắng xinh xinh
Nhớ ai trong mộng nghe tình lên ngôi
Còn nghe say đắm hồn tôi
Để tôi cảm thấy bồi hồi vì ai
Còn nghe suối tóc mây dài
Tóc bay gió thổi gót hài phương phi
Còn nghe ánh mắt tình si
Để nghe cảm giác lâm ly với tình
Ta mơ rồi trái hồng xinh
Ta mơ rồi nụ hoa tình ngất ngây
Trời ơi ta đã đắm say
Bởi vì ta đó yêu ai nồng nàn !
Đêm ta nằm đó mơ màng
Ngày ta thức dậy tìm nàng để yêu
Lòng ta si một bóng kiều
Nhớ nhung nhung nhớ tiêu điều lòng ta
Bên nàng nghe ngát hương hoa
Là hương tình ái đậm đà hôn mê
Tình ơi còn đó lê thê
Ở trong giấc ngủ tràn trề nụ hôn
cả trong thể xác tâm hồn
Nghe như đắm đuối dập dồn cơn yêu
Nghe hồn trong cõi phiêu diêu
Trong hồn lãng tử một chiều mưa bay...
Môi tình yêu mãi còn say
Cho ta chết điếng đêm ngày vì yêu...

(15 phút xktt  để tặng cho những ai đang đăm say trong tình yêu và đây là bài thơ tình lãng mạng
nhất trên thế giới)

CÁM ƠN AI ĐÓ ĐẾN CÙNG TA
Cám ơn ai đó đến cùng ta
Viết mấy lời thơ gởi bạn già
Thời trẻ qua rồi ta mất hết
Tiếc thương nhiều lắm tuổi xuân qua !

Anh có buồn không có tiếc không
Có nghe trăm lệ đổ muôn dòng
Tình ơi trong cõi trần gian ấy
Nay đã xa rồi hết nhớ mong..!

Ai đã từng yêu đã nhớ thương
Có nghe đau nhói giữa đêm trường
Bao giờ anh nhớ người xưa cũ
Lòng nghe đau xót lệ tình vương ?

Ai chết vì yêu với khổ đau
Đã từng thương nhớ đến xanh xao
Những gì vuột khỏi tầm tay đó
Và để muôn đời ta nhớ nhau...!

Anh có bao giờ trong bóng đêm
Ở trong đau khổ đến im lìm
Tình là chiếc bóng thời gian đó
Trong cõi hoang tàn của trái tim...!

Trái tim ân ái trái tim đau
một trái tim đau một trái sầu
Một trái tim tình nhiều lổ thủng
Cho ta đau đớn tận ngàn sau.....!

NHỚ THƯƠNG ƠI

Nhớ thương ơi một buổi chiều
Nghe hồn lạnh buốt tiêu điều xót xa
Nhớ ai trăng gió đậm đà
Nhớ người trong mộng giờ xa dặm ngàn...
Thu ơi buồn lắm thu tàn
Nhơ người thuở ấy dung nhan tuyệt vời
Nhớ ai một thuở cùng tôi
Bây giờ xa cách phương trời xa xăm
Hoang sơ trong cõi âm thầm
Ta ơi buồn lắm ta nằm ta mơ
Nhớ người thuở ấy còn thơ
Đường chia đôi ngã bây giờ nhớ nhau...
Cô đơn một nồi ưu sầu
Nghe mưa rơi rớt lao xao giọt buồn
Yêu chi cho nhớ cho thương
Yêu chi giờ phải đôi đường cách xa...
Tình xưa giờ đã phôi pha
Cho mưa đổ lệ tình là thương đau !
Người đi chẳng biết về đâu
Để ta vò võ đêm thâu lạnh lùng
Tình yêu là nhớ là thương
Tình là khúc hát đoạn trường thế nhân
Đau thương trong kiếp phong trần
Chiều thu lạnh quá bàng hoàng nhớ xưa...
Tình yêu là một giấc mơ
Lá thu rơi rớt bên bờ ly tan
Nắng thu cho lá thu vàng
Mưa thu lạnh giá mơ màng với thu....

Thứ Tư, 25 tháng 12, 2013

TÔI LÀ TÔI ĐÓ ANH ƠI

Gởi anh Ngọc Nhiểm (ngocnhiem.blogtiengviet.net/)
TÔI LÀ TÔI ĐÓ ANH ƠI
Tôi là tôi đó anh ơi
Tôi là thi sĩ nên tôi mơ màng
Vì tôi cứ mãi thấy nàng
Bay về trong cõi Thiên Đàng cùng em
Tình yêu là cái êm êm
Tình yêu là cái ru êm giấc nồng
Nếu ai mà đó chưa chồng
Có rồi mới biết hương nồng tình yêu
Tình là ngọn gio hiu hiu
Ru ta trong giấc mơ chiều hoàng hôn
Tình yêu là đó môi hôn
Nụ hôn nóng bỏng dập dồn cơn say
Tình là ngây ngất ngât ngây
Tình là say chêt bên ai mỗi chiều
Tình là say cái mình yêu
Tình là say cái yêu kiều của ai
Tình như gió thoảng ngàn cây
Như sương buổi sớm ban mai nắng hồng
Tình yêu là nụ hôn nồng
Để cho ta thây trong lòng ấm êm
Bên nhau giây phút êm đềm
Rồi ta chẳng nói im lìm bên nhau
Để ta hôn đóa hoa đào
Tồi ta thờ thẫn hôm nào bên em
Ta nằm say ngủ trên tim
Trai tim tình ái êm êm của nàng
Đó là khoảnh khắc trần gian
Mà ai cũng thế mơ màng vỉ yêu
Chiều nay nhìn nắng hoan liêu
Nghe hồn du mục phiêu diêu cõi trời
Mênh mông mây nước lưng trời
Một cơn gio thoảng muôn lời tình ca......!
Hôn em hôn cái mặn mà
Ngàn năm muôn thuở ai mà không mê....!
Cuối thu 25/12/213

HÃY CƯỜI LÊN ANH MẠC TỬ OI
Hàn mạc Tử anh ơi!
Sao anh không khóc anh lại cười
Cười vì thời hậu lai có một chàng thi sĩ
Tiếp nối ngôi anh làm trò con khỉ
Góp tiếng cho đời viết những lời thơ
Để cho người đời ngồi đó mộng mơ
Biết xem thơ để tôn thờ người đẹp
Hởi người yêu ơi sao em xẹp lép
Hãy to lên đi em để làm dẹp cuộc đời
hãy to lên em cho say đắm lòng người
Cho thế giới đảo điên vì mỹ nữ...
Ôi giai nhân sẽ mãi là muôn thuở
Là thiên thần trong cõi thế trần gian
Ai cũng cưng nếu có một nàng
Vì trái bưởi mà muôn người phải chết ...

(3 phút xktt đó em cười chơi nhé )


TA NGỒI ĐÂY NGẮM TRĂNG MƠ

Ta ngồi đây ngắm trăng mơ
Trăng treo lơ lững trăng chờ đợi ai
Trăng còn say với tình say
Ta còn say với tình ai nồng nàn !
Ta ngồi đây ngắm trăng vàng
Ta ngồi đây mãi mơ màng dáng yêu
Ta ngồi đây mỗi buổi chiều
Ngắm trăng ngắm nước hiu hiu gio lùa
Ta ngồi đây một chiều mưa
Nghe mưa lạnh lẽo nghe mùa thu bay
Thu còn bay mãi ngàn mây
Ta ngồi đây mãi yêu ai nghìn đời
Ta ngồi đây ngắm mặt trời
Sông trăng đã lặng tình tôi héo tàn
Ta bay cùng với thu vàng
Ta đi cùng với mây ngàn gió thu...!
Ta ngồi đây ngắm sương mù
Sương thu lạnh lẽo cuối thu lại buồn
Ta ngồi đây ngắm mưa tuôn
Nghe thu lạnh giá trên nguồn suối reo
Hồ thu có bóng trăng treo
Nước thu có cá trong veo ánh hồng
Trời thu sương khói bềnh bồng
Tình thu còn đó nghe lòng quạnh hiu !

ANH ÁC QUÁ TRỜI
Anh ác quá trời
chuyên môn phô hình người đẹp
cho ai cũng chết vì anh trong cuộc đời !
Mà ai cũng chết trong cuộc đời
chỉ vì người đẹp đó anh ơi
trong đó có anh
trong đó co tôi
và có cả mọi người
mà ông Trời đã tạo ra
người đẹp tuyệt vời
cho bọn đàn ông mình mê tơi
và chết vì người đẹp anh ơi
mà ai cũng chết
và tôi cũng thế
anh cũng thế
muôn đời....!

TÔI CHỈ LÀ TÔI SỐNG ĐỂ YÊU
Tôi chỉ là tôi sống với đời
Viết thơ tình ái để vui chơi
Viết cho người đọc và mê mẩn
Để sống và yêu cái cuộc đời

Tôi chỉ là tôi chẳng khổ đau
Chẳng buồn chi nữa chuyện ngàn sau
Nếu tôi có được trăm người đẹp
Thì cả đời tôi chẳng hận sầu !

Tôi đã yêu ai cả cuộc đời
Nàng là hơi thở của lòng tôi
Để tôi yêu mãi và tôi sống
Tối sống ai ơi với cuộc đời !

Tôi đã yêu và tôi sẽ yêu
Tình còn hấp dẫn biết bao nhiêu
Nên đêm tôi ngũ và mơ mộng
Ôm ấp trong mơ vạn bóng kiều !

Vườn hoa biết nói ngập trần gian
Đẹp lăm ai ơi cõi địa đàng
Ai cũng mê say vì sắc đẹp
Còn tôi thi sĩ cũng mê mang !

Tình yêu nhân thế tuyệt làm sao
Tô sắc thêm hương vạn sắc màu
Cho cả đời ta luôn hạnh phúc
Bởi vì có được Nữ Anh Hào....!

Trời ơi tôi đó mãi si si
Tôi để hồn thơ tôi đắm mê
và cả đời tôi luôn đắm đuối
Ai làm tôi đó quá lâm ly....!

THÂN GỞI HOÀNG ANH 79 (hoanganh79.blogtiengviet.net/)
Em muốn cùng ai lên với trăng
Để xe duyên nợ chốn cung Hằng
Tình là gì thế là chi thế
Mà kiếp tơ tầm ta trót mang !

Nhờ anh mai mối đến cho em
Em nhớ đem theo một trái tim
Một trái thôi nha em nhớ rõ
Đừng hai ba trái chẳng ai thèm

Đêm nay buồn lắm ngắm trăng mơ
Một tấm lòng son muôn tiếng tơ
Mà khúc tơ lòng ta ngóng đợi
Ta yêu người ấy mãi mong chờ...!

Trời cuối thu rồi thu với thu
Nhớ ai trăng lặn dưới sao mờ
Thuyền ai thấp thoáng trôi trong nước
ta chúc cho đời vẹn ước mơ....!

Thứ Năm, 19 tháng 12, 2013

CUNG TRẦM VŨ LANG HỌA THƠ ĐẠI THI HÀO HÀN MẶC TỬ

AI MUA YÊU TÔI BÁN YÊU CHO

Ai mua yêu tôi bán yêu cho
Tôi nằm mơ trên cành liểu đợi chờ
Ai mua yêu tôi bán yêu cho
Chỉ bán tình yêu với hẹn hò...
Ai mua răng tôi bán răng cho
Răng nằm yên trên cành liểu đợi chờ
Ai mua răng tôi bán răng cho
Chỉ bán hàm răng bởi dại khờ....
Ai mua răng tôi bán cho ăn
Chẳng còn răng nữa nướu không răng
Ai mua răng không bán răng đâu
Bán hết hàm răng chắc hận sầu !
Tôi có răng tôi để tôi ăn
Nhưng mà buồn lắm chẳng còn răng
Bởi tôi già cỗi răng không có
Hai hàm rụng hết lấy gì ăn !
Ai có răng đem bán tôi ăn
Răng nằm yên trên cành liểu ngắm trăng
Hai hàm rụng hết răng còn nướu
Chẳng còn một cái để tôi ăn !
Ai mua răng tôi bán răng cho
Cũng bán cùng răng, hủ rượu vò
Rượu đến gốc cây ta sẽ nhấp
Hồn nghe phơi phới lại thành thơ...!


AI MUA THƠ TÔI BÁN THƠ CHO
Kính cẩn dâng lên Đại Thi Hào Hàn Mặc Tử với tất cả tấm lòng kính yêu của Cung Trầm Vũ Lang
 
Ai mua thơ tôi bán thơ cho
Thơ nằm yên trên cành liểu đợi chờ
Ai mua thơ tôi bán thơ cho
Chỉ bán tình tôi với hẹn hò...!
 
Ai mua trăng không bán trăng yêu
Không bán trăng tôi để tôi yêu
Ai mua trăng không bán tôi cho
Chỉ bán lời thơ để hẹn hò....!
 
Ai mua sao sao sáng đêm đêm
Tôi yêu em yêu trái tim em
Để hôn em tôi thấy êm êm
Đến bên em nằm ngũ êm đềm !
 
Ai mua tôi không bán tôi cho
Tôi nằm im trên cành liểu đợi chờ
Ai mua tôi không bán tôi cho
Bán cả tình yêu để hẹn hò ...!
 
Ai mua trăng không bán tôi cho 
Tôi nằm yên trên cành liểu đợi chờ
Ai mua yêu tôi bán yêu cho
Bán cả đời tôi để hẹn hò...!
 
Ai mua thơ tôi bán thơ cho
Thơ chờ ai trên cành liểu đợi nàng
Em yêu ơi tôi nhớ thương em
Chỉ nhớ và yêu cái dịu mềm.....
 
Tôi đã yêu rồi tôi đã yêu
Hồn tôi say đắm mộng cô liêu
Mà tôi có biết đâu bờ bến
Thôi để xin trời giải nghĩa yêu! (Xuân Diệu)./.

NÀNG LÀ THẦN TƯỢNG CỦA TÌNH YÊU

NÀNG LÀ THẦN TƯỢNG CỦA TÌNH YÊU
Nàng chỉ là thơ hay là mơ
Cho ta ngàn kiếp phải mong chờ
Để ta mãi chết trên người ngọc
Trên tấm thân vàng đến ngất ngơ !

Nàng chỉ là yêu với để yêu
Để ta ngây ngất dáng yêu kiều
Nàng là thần tượng tình yêu đó
Ta đã mơ rồi một bóng yêu....!

Nàng là ai đó để ta say
để cho ta đó nhớ đêm ngày
Phải chăng ai đó là tiên nữ
Từ trên cao đó xuống trần ai !

Nàng là ai đó một loài hoa
Hoa của tình yêu đẹp nõn nà
Hoa của muôn đời và mãi mãi
Làm cho xao xuyến cõi lòng ta !

Nàng là tiên nữ hay giai nhân
Lạc bến đào tiên đã mấy lần
Để ta say đắm bên người ngọc
Choáng ngợp hồn ta đến triệu lần..!

Tôi đã say rồi tôi đã yêu
Ngàn đời tôi mãi mãi còn yêu
Dù cho thế giới tan thành bụi
Tôi vẫn mơ hoài một bóng yêu..!

Tình yêu ai biết được vì sao
Nó đến từ đâu tự lúc nào
Không thể nào đâu không thể biết
Tương tư nằm mộng với chiêm bao !
NHỚ AI
Nhớ em này chớ nhớ ai
Nhớ đôi mắt phượng mài ngài xinh xinh
Ai cho ta nếm bưởi tình
Để ta cảm thấy lòng mình trẻ trung
Ước gì ta ngủ chung mùng
Để ta quên hết lạnh lùng cô đơn
Mai này đã đến mùa đông
Có em sưởi ấm hương nồng tình ta
Náng là cá lặn chim sa
Cho anh Hồn Núi dù già cũng ham
Cho anh hôn cái nồng nàn
Để anh chết điếng trên nàng tiên nga
Trời ơi da thịt nõn nà
Ta yêu yêu cái mặn mà trời cho
Ta si vì quá thơm tho
Ta yêu vì trái bưởi to của nàng
Trời ơi tình đã ngập tràn
Tim ta bốc cháy thênh thang một trời
Người ơi ta đã yêu người
Như mây yêu nước như trời yêu hoa
Trời sanh ai đẹp nõn nà
Đẹp chi ngưởi hởi ta mà ngẩn ngơ!...
CÒN CHÚT GÌ ĐỂ YÊU
Thân yêu cho Tuyết Trang

Còn chút gì để yêu
Như mùa thu cô liêu
Tim ta sầu lá úa
Bên ai những buổi chiều !
Còn chút gì để thương
Để Thiên Đường chấp cánh
Khi lòng còn vấn vương
Tình yêu ơi thần thánh !
Còn chút gì để mơ
Cho hồn ta thành thơ
Như hoàng hôn rũ bóng
Cô đơn và bơ vơ..!
Còn chút gì trong tim
Như mùa xuân ấm êm
Hoa thôi tàn lá rũ
Ta bên nhau êm đềm..!
Còn chút gì trong sương
Cho hồn bay muôn phương
Thiên đường xa dịu vợi
Ôi tình yêu ngát hương..!
Còn chút gì trên môi
Cho luyến lưu hồn tôi
Nghe đông về lạnh giá
Mùa thu đã xa rồi........!
(6 phút xktt )

THƠ HÀI BAOLOCMAURICE CUNG TRẦM VŨ LANG GỞI LÊ TRẦN MINH VÀ THÂN ÁI TẶNG MỌI NGƯỜI Ở KHẮP TRÊN THẾ GIỚI CHO VUI.
Thơ Hài gởi Lê Trần Mình và các bạn trong cộng đồng Bloggers và tất cả bạn bè trên thế giới thân thương hy vọng gặp Bảo Lộc Maurice Cung Trầm Vĩ Lang sẽ có một trận cười bể bụng !

Lâu lắm em không qua anh này anh nhớ em quá trời nè. Họa thơ anh cho vui đi em Qua mau nghe anh doi em từ lâu mà không biết em trôn ngã nào ? Lại trèo lên cây cao rồi té xuống ao nghe cái ào làm cho lủ cào cào chạy thấy ong thấy cha vì sợ mèo quào
rồi chó căn rất đau thôi em hãy chạy cho mau vô nhà Honey để hôn cái gì có trời mà biết em làm cái chi chi cho người yêu mê li rồi mê em như điếu đổ bởi em là sư tổ về chuyện yêu thương luôn thức suốt đêm trường để mân mê cái đó còn anh ngồi một xó vì không có ai thương nên suốt đêm trường anh chẳng ngũ nên mỗi đêm anh thương pha một chai sửa khổng lồ để bú vì nhơ lại tuổi còn thơ miệng thì u ơ còn bây giờ bơ vơ nên làm thơ khóc lóc bởi vì thơ con cóc viết cho đời đọc chơi mong mọi người xã hơi luôn vui vẻ tươi cười cám ơn tôi Bảo Lộc thường hay ăn cá lóc nấu với canh bầu khi nào tôi rầu tôi ăn mắm ruốc tôi thường hay đốt đuốc để tìm kiếm em yêu mà nêu ai không yêu tôi cũng ôm yêu đại còn ai nói tôi dại
tôi ăn đại tôm cáng chấm mấm nêm bánh hỏi! Thôi trưa rồi tôi mệt mõi viết tặng bạn cười chơi để vui với cuộc đời mình sống lâu ngàn tuổi cơm ăn ngày ba buổi tối ngủ ngáy pho pho ngày thì viết thơ tình trêu người đọc cho vui nếu ai có yêu tui thì tôi quơ hốt hết Tôi sẽ yêu đền chết chừng nào tôi lê lết đi chẳng nỗi thi thôi giờ thì tôi vui cười cùng với moi người ở khắp mọi nơi thế giới Lá thơ tình nóng hổi tôi vừa thổi vừa ăn rồi tôi chạy lăng xăng giông như gà mắc đẻ thơ tình tôi mát mẻ để sưởi ấm muôn cõi lòng mà nêu ai muốn chồng thì hãy đến tìm tôi , Tôi nguyện sẽ cưng chiều và nưng niu suốt kiêp Tôi cho nàng ăn liếp để mập ú ù nu và mập như cái lu để tôi yêu tôi nựng Bàn ngày cỏng tôi trên lưng Tối làm nệm tôi ngủ Có vợ ú sướng quá trời bạn mình ơi ! Anh sướng quá rối Lê Trần Minh ơi ! Anh thương em nói chơi để mọi người cười mất thở Đừng chửi anh em nhé Anh sợ anh sẽ lé Rồi chẳng có ai thương!Anh khóc suốt đêm trường,rồi chẳng ai thèm dổ! Đời anh sẽ là khổ, áo anh rách vai, quần tây thì lủn lổ, số anh thiệt khổ mà chẳng ai vá dùm, đời anh thì tối om như sa mạc lúc giao thừa mà lại trời không mưa thôi anh dành chịu thua vì không còn làm vua, đi bắt cua bắt óc,để nướng trui cho đen thui ăn cùng thịt nướng thê mà anh cũng sướng ! Là dặc sản đồng quê,còn nếu ai không chê hãy cùng tôi uống rượu !
++++++++
Qua thăm anh nghe em anh nhớ thương em lắm nên viết bài này cho vợ con em và bạn bè cười chơi Anh sắp theo Hoài Linh đóng vai hài rồi đó !

Thứ Sáu, 13 tháng 12, 2013

TÀN RỒI MỘT GIẤC MƠ HOA

Ta ngồi đây khóc bằng thơ
Sông trăng đã lặn, tình mơ đã tàn
Trăng xưa giờ bể mộng vàng
Để ta ngồi đó mơ màng với thơ..!
 
Nhớ người trong mộng ta mơ
Đớn đau nhiều lắm tình khờ gió bay...
Tình xưa giờ mọc cánh bay
Như chim lìa cánh như cây lìa cành !
 
Như là giọt nước long lanh
Như là giọt nắng trên cành dễ tan
Còn đâu một giấc mộng vàng
Sông trăng đã lặn hoa tàn lá rơi...
 
Gió ơi về cõi xa vời
Đưa ta đến đó với người ta yêu
Nước mây ngàn cánh chim chiều
Trở về tổ ấm,tiêu điều mình ta !
 
Biết bao thỏ lặn ác tà (ý thơ Nguyễn Du)
Tình nay giờ đã chia xa mất rồi
Nàng làm đau đớn lòng tôi
Cho tôi ngồi đó nhìn trời bao la...
 
Sanh chi trong kiếp người ta
Yêu chi cho lắm để mà khổ đau 
Tình yêu là một khối sầu
Là mây là nắng trong bầu trời xanh
 
Tình như mặt nước long lanh
Tàn rồi một giấc mộng lành xưa xa
Tàn rồi một giấc mơ hoa
Biệt ly là hết tình xa dặm ngàn...
 
(MỚI CÁC BẠN XEM TIẾP TÍNH KHÚC 2 PHÍA DƯỚI)

TÀN RỒI MỘT GIẤC MƠ HOA (TK2)

Link cố định 
Tàn rồi một giấc mơ hoa
Bởi yêu nên khổ tình là dây oan
Chỉ là một giấc mơ hoang
Thiên đàng dươi thế đã tàn như mưa...
 
Biết bao giờ đến bao giờ
Biệt ly là hết tình khờ đã tan
Tình là một giấc mơ hoang
Để ta ôm giấc mộng vàng ta đi..!
 
Kể từ ngàn ấy biệt ly
Trăm năm là hết mong gì thấy nhau
Tình yêu là một khối sầu
Ngàn năm còn đó nỗi đau khôn cùng..!
 
Mưa ơi đừng có lạnh lùng
Mưa đừng mưa nữa ta khùng với mưa
Ta khùng ta lại viết thơ
Thơ điên ta viết bao giờ mới xong !
 
Ta nay ta đốt lửa lòng
Lửa tình yêu cháy bềnh bồng trong mơ
Tình xưa giờ đã thành thơ
Cháy lên ngọn lửa tình xưa đã tàn...
 
Đêm nay ngồi ngắm thu tàn
Nhớ mùa thu cũ bàng hoàng xót xa
Trăm năm đời quá phong ba
Nhơ thương nhiều quá đậm đà đau thương
 
Gởi tình cho gió muôn phương
Cho hoa mới nở trong vườn tình yêu
Tình còn trong nắng mưa chiều
Nghe hồn lạnh buốt tình nhiều hơn trăng...