https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgqIo8ah7sM0yvYPEpqLkotMrFLbJ6tJ8e_xieY4HCBQ6LIkk8yVPLMxNG-VTD49AKICY-mg3-SxzQVT61s6DF5ulDbPoNJ561BQUlnoCse340yqGGjwlwzIZaojiEFz6aU3ea3oMoSj6A/s1600/2323330vytll4z31j.gif

Chủ Nhật, 3 tháng 8, 2014

THU LÀ THU CỦA TÌNH THƠ

Thu là thu của trời thơ
Trăng là trăng của tình mơ hương nồng
Mắt em là một dòng sông
Thuyền anh bơi lặn trong lòng mắt em (1)
Mơ tình say ngủ trên tim
Để nghe tiếng nói êm êm của nàng
Em ru anh ngủ mơ màng
Lời ru tình ái mênh mang biển tình
Ngọt ngào bên đóa hoa xinh
Nghe hồn bay bổng cho mình ngất ngây
Còn đây một trái tim nầy
Cho em tất cả tình say sóng tràn
Ta đi trong nắng thu vàng
Ta về trong cõi có nàng và ta 
Cây nào thay lá thay hoa
Tình ta mãi mãi mặn mà em ơi
Tặng em ngàn đóa hồng tươi
Như chim ngàn cánh tung trời mà bay
Mùa thu có lá thu phai
Có trăng có gió tình say bên nàng
Tình ta là một cung đàn
Bên nhau đầm ấm mơ màng ta yêu (lúc 20 tuổi)

(1) 2 câu của Lưu Trọng Lư

TA ĐI MỘT SỚM THU TÀN

TA ĐI MỘT SỚM THU TÀN

 

 

Ta đi một sớm thu tàn
Một chiều thu lạnh mưa tan bến đời
Gió giông giờ quá tơi bời
Lá thu rơi rớt tung trời lá bay
Mùa thu vàng lá mơ phai
Gió còn bay mãi lá bay ngàn trùng
Thu ơi thu hởi lạnh lùng
Ta ôm gối chiếc mênh mông biển sầu
Đường tình nay đã về đâu
Cho ta ôm giấc mộng sầu trăm năm
Hởi ơi một kiếp tơ tầm
Ôm trăng ta khóc âm thầm trong mơ
Tình xưa giờ quá hững hờ
Để cho ta đó thẫn thờ dưới trăng
Sông trăng lạnh lẽo trăng vàng
Trách ai múc ánh trăng tàn đổ đi !
Để tình ta đó biệt ly
Trăm năm là hết còn gì em ơi
Thu nay đã đến đây rồi
Ngắm mây ngắm nước nhớ người xưa xa
Lá thu vàng úa phôi pha
Tình yêu ơi hởi chỉ là đau thương..!
Mưa rơi tràn ngập phố phường
Mưa còn mưa mãi đêm trường quạnh hiu...

 

BÌNH MINH MỘT NGÀY MƠ

Chim ríu rít trên cành cây kẻ lá
Khi vầng dương còn ngủ ở trên mây
Thả hồn về trong mộng cõi tình say
Theo cùng gió ta bay ngàn vạn dặm

Mùa thu đến mây xanh còn ảm đạm
Cho hồn ta vớ vẩn một ngày mơ
Gom trời mây ta viết lại thành thơ
Rồi ta thả thơ bay trời vạn đại

Ta tiếc lắm mùa thu xưa trẻ dại
Tuổi mùa xuân ôm mộng thắm ngàn mơ
Để ngày ngày ta ấp ủ cung tơ
Cùng ai đó tuổi ngây thơ ngà ngọc

Tuổi thần tiên tuổi vàng son gấm vóc
Để mùa xuân nằm ngủ ở trên cây
Để cho ta mơ mộng suốt đêm ngày
Để đến lớp bên ai ngày hai buổi !

Giờ còn đâu một mình ta lủi thủi
Một mình ta và một quả tim tàn
Cháy tan rồi trong khói lửa không gian
Đã mất hết thời vàng son thuở ấy

Ta còn nhớ nụ hôn xưa nồng cháy
Khi hai ta ngồi sát lại gần nhau
Môi kề môi cho thỏa mãn khát khao
Rồi quên hết những gì trên trái đất !

Yêu là thế nụ hôn đầu ngọt mật
Yêu là cuồng là dại ngất cùng ngây
Yêu là yêu đắm đuối với tình say
Yêu là cắn nhau hoài không biết chán

Yêu là thế để cho lòng thỏa mãn
Là quên đi thế giới ở quanh ta
Mãi đậm đà ta hôn miết làn da
Rồi ngây ngất trái tim tình ai đó

Tuổi xuân xanh vườn hoa yêu nở rộ
Nụ hoa tình bốc cháy trái tim ta
Cho ta hôn lên lồng ngực kiêu xa
Rồi hai đứa tình sa vào bể ái...

Ta tưởng đâu tuổi thiên thần mãi mãi
Giờ còn đây chỉ là giấc mơ hoa
Đã bay qua qua mất cuộc đời ta
Nên vì thế để hồn ta bật khóc

Tuổi vàng son ôi một thời gấm vóc
Là tuổi yêu tuổi nhớ đợi cùng mong
Để ôm nhau kề sát nụ hôn nồng
Ta mãi nhớ thời xa xưa kỹ niệm..!

(Cho Denis Papin là tình đầu tiên của mình)
Sài Gòn 3/8/2014

Thứ Bảy, 2 tháng 8, 2014

MỘT CHIỀU LANG THANG

Một chiều lang thang
Cung đàn lãng tử
Ta đến bên em
Lời yêu bày tỏ

Một chiều mây bay
Chim trời mỏi cánh
Ta đến bên ai
Tình yêu thần thánh

Một chiều lang thang 
Cung đàn lướt gió
Ta nhớ nhung ai
Tình yêu bỏ ngỏ....

Một chiều lang thang
Giang hồ lãng tử
Ta đến bên em
Tình yêu một thuở !

Một chiều hoa rơi
Xa rời chiếc bóng
Đau lắm em ơi
Còn đâu mong ngóng !

Một chiều mây trôi
Mộng đời đã vở 
Đau lắm em ơi
Tình ta loan lở !

Một chiều lang thang
Thiên đàng gẫy cánh
Thôi nhớ nhung chi
Lời yêu thần thánh !

Giờ đã tan tành 
Bao giấc mơ xưa..!

TA ĐI TRONG CÕI ĐỊA ĐÀNG

Phố tình yêu ngát hương hoa
Phố xa xa phố tình xa lệ tràn
Ta đi trong cõi địa đàng
Mà ta cứ ngỡ thiên đàng muôn hoa
Ta đi trong kiếp người ta
Mà ta cứ ngỡ đây là cõi tiên
Ta đi trong cõi lụy phiền
Mà ta cứ ngỡ huyền thiên nhiệm mầu
Hởi ơi trời đất trên cao
Sao ta cứ mãi thơ trào suối tuôn
Quạnh hiu trong cõi lạnh lùng
Để nhung để nhớ ngàn trùng biển khơi
Sanh chi trong kiếp con người
Để yêu để khổ trong đời nhân gian
Tình là suối lệ mưa tan
Trăm năm ai cũng lệ tràn như mưa
Đau thương giờ đã thành thơ
Làm chi thi sĩ mộng hờ gió trăng
Tình ta tan nát mộng vàng
Trăng ơi trăng hởi trăng tàn bến mơ
Gió trăng nào có mong chờ
Chỉ là ảo tưởng thẫn thờ gió bay
Gió trăng nào để tình say
Tình xưa không cánh mà bay mất rồi
Sông trăng tình lạnh bến đời
Bến yêu thương chỉ một thời rã tan !
Như mưa lá đổ mưa tàn
Như trăng xuống biển trăng tan bến tình
Chỉ là mặt nước lung linh
Chỉ là ảo ảnh bóng hình trong mơ !
Tình nay giờ đã thành thơ
Cho thơ lơ lững hững hờ bến yêu !

TRĂNG LÀ TRĂNG CỦA HỒN THƠ

Trăng là trăng của hồn thơ
Trăng là trăng của bến mơ ái tình
Của vườn hoa thắm xinh xinh
Của mây của nước lung linh biển trời
Của sao khuya ánh rạng ngời
Của trăng rực rỡ trên trời ngàn năm
Trăng còn xuống nước trăng tan
Cho ta múc ánh trăng vàng đêm nao
Ánh trăng cùng với ngàn sao
Trăng ơi trăng hởi chiêm bao mơ màng...
Thu ơi ta đếm thu vàng
Đếm bao nhiêu lá thương nàng bấy nhiêu 
Thuyền nay cập bến cô liêu
Bến yêu ta đợi những chiều nhớ nhung
Đàn thơ gẫy khúc tơ trùng
Thơ ơi lạnh lắm thơ buồn như thơ
Tình yêu giờ chỉ là mơ
Tình yêu giờ chỉ là thơ với sầu..!
 

Thứ Sáu, 1 tháng 8, 2014

TRẢ LẠI TÌNH XƯA TUỔI DẤU YÊU

Trả lại tình xưa tuổi dấu yêu
Trả đôi môi đẹp quá yêu kiều
Trả lại em rồi tôi đã mất
Đâu còn em nữa để tôi yêu !

Tôi trả cho người thuở mộng mơ
Trả lời yêu dấu tuổi ngây thơ
Trả xong tay trắng tay nằm ngủ
Thôi hết rồi em để đợi chờ !

Giờ tôi buồn lắm một mình tôi
Lạnh lẽo em ơi đến rợn người 
Có những đêm dài tôi chẳng ngủ
Tôi nằm thao thức lệ đầy vơi !

Trả lại thời gian ta đã yêu
Ta khóc thương ai mỗi buổi chiều
Ta khóc thương người trong lặng lẽ
Cô đơn nằm đó lạnh điều hiu !

Tôi đã đi hoang cả cuộc đời
Có ai thấu hiểu được lòng tôi
Tình như chiếc lá phai vàng úa
Lá đã xa cành gió cuốn trôi..!

TIẾNG VỌNG THỜI GIAN

Tôi đi tìm mãi bóng thời gian
Tôi để hồn tôi tận ngút ngàn
Và thả thơ bay ngàn vạn dặm
Buồn ơi buồn lắm một chiều hoang !

Một chiều hoang lạnh của hồn tôi
Lạnh cả hồn thơ lạnh với đời
Mà trái tim tình tôi buốt giá
Như mây lơ lửng cánh chim trời !

Tôi gởi hồn tôi theo gió trăng
Vượt không gian xám với mây ngàn
Vượt cả thời gian và bất tận
Để là mộng mỵ với mơ hoang !

Tôi chỉ là mơ chỉ là thơ
Những đêm trăng đọng ánh sao mờ
Thơ tôi như suối hồ lai láng
Như khói lam chiều buông tiếng tơ !

Chiều nay buồn lắm ngắm mây trôi
Ngắm cánh hoa rơi ở cuối trời
Ngắm khóm hoa hồng đang nở nhụy
Mà hoa là đó của hồn tôi..!

Tôi ngẩn ngơ chiều rung tiếng tơ
Hồn tôi thơ thẩn một chiều mơ
Mà bóng chiều hôm dần một tắt
Trong cảnh hoang sơ gió bụi mờ..!

Tôi nghe nghe cả tiếng thời gian
Tiếng của muôn chim lẫn tiếng đàn
Tiếng của không gian và với cả
Trong hồn tôi đó lúc thu sang..!

TIẾNG TƠ LÒNG

Tôi với hồn thơ mơ gió trăng
Những đêm sao rủ dưới Cung Hằng
Tình tôi là bến đời vô vọng
Trong giấc mơ yêu cõi địa đàng !

Tôi đã đau vì tôi đã yêu
Nên thế hồn tôi mỗi buổi chiều
Gởi gió trùng dương về bến mộng
Những đêm lành lạnh gió hiu hiu !

Tình tôi giờ đã vượt thời gian
Vượt cả không gian lẫn suối ngàn
Và cả mây chiều trong gió thoảng
Khi mùa thu đến gió thu sang !

Tôi ngẩn ngơ lòng dưới ánh trăng
Sương đêm mờ nhạt ánh sao băng
Tôi gởi hồn thơ theo với gió
Theo cánh chim bay tận suối ngàn !

Và lá vàng rơi lá vàng rơi
Cho buốt hồn tôi đến rợn người
Tôi muốn bay về vùng đất lạ
Phơi mưa cùng nắng với sương trời !

Hồn tôi là cõi trời vô định
Là gió trăng ngàn ngập ý thơ
Là bến tình yêu không chỗ đậu
Là sương là khói một chiều mơ !

Một chiều thơ thẩn bóng trăng trôi
Trăng nhập hồn thơ trăng sáng soi
Trăng cả ngàn năm trăng mãi sáng
Đêm tôi nhìn ngắm ánh sao trời !

Tôi ngẩn ngơ lòng tôi nhớ nhung
Trăng ơi buồn lắm lạnh vô cùng
Hồn tôi là bến tình băng giá
Trăng ngập đầy sông tôi rét run !

Trăng nhập hồn tôi mưa lá rơi
Sông trăng tình lạnh cánh chim trời
Tôi ngồi đếm lá thu rơi rớt
Thu đã qua rồi nhung nhớ ơi..........!